Editor: Tieen
"Xin lỗi, ta không nhìn thấy." Tô Mộc nói xong, có thể thấy được ánh sáng trong mắt thiếu niên dần dần ảm đạm.
"Em, em chỉ muốn gặp lại ông ấy." Thiếu niên mất mát nỉ non một mình, "Ông nhất định ở gần căn cứ, nhưng em tìm không thấy."
"Husky." Tô Mộc nhàn nhạt kêu lên một tiếng, Husky đang ở cách cô trăm mét lỗ tai nhanh nhạy cử động, quay đầu chuẩn xác nhìn về phía Tô Mộc.
Tung ta tung tăng chạy tới.
"Gâu gâu gâu..." Thú hai chân, cô có thấy không? Bổn Husky đã bán được.
"Ừm, rất giỏi." Tô Mộc duỗi tay sờ sờ đầu Husky, Husky cao hứng chủ động cọ tay.
"Giúp cậu ta tìm tang thi."
Husky sửng sốt, nhìn về phía thiếu niên, lại nhìn về phía Tô Mộc: "Gâu gâu gâu..."
Thú hai chân, có phải cô nhớ sai rồi hay không, bổn Husky không phải cảnh khuyển (chó nghiệp vụ).