Editor: Tieen
"Mộc Mộc nói thích anh, thật là cao hứng." Nhân cách thứ ba cười hớn hở giống như con nít, đeo vòng tay vào cổ tay Tô Mộc.
"Vòng tay này, là bà ngoại nói muốn đeo cho cháu dâu, hôm nay anh đeo cho Mộc Mộc, Mộc Mộc chính là vợ của anh."
Tô Mộc: "Lăn." Xoa xoa huyệt thái dương căng cứng.
Ngay lúc này, thứ này là của cô, nhưng cô là của bản thân.
Tài sản của cô, sao có thể chia cho người khác, ai cũng không được!
Cửu Thiên Tuế ôm trán, hình tượng ký chủ cao lãnh, ở trước mặt những vật ngoài thân này, đã sụp đổ...
Nếu nó có tiền thì tốt rồi, ký chủ thế nào cũng phải nghe lời nó.
Không lâu sau Cửu Thiên Tuế liền biết, không phải ai tặng, Tô Mộc cũng nhìn trúng.
Bị Tô Mộc ném tay ra, Tư Khế ủy khuất nói: "Mộc Mộc lại không cần anh..."
"Nữ nhân, đừng có quá mức, không những tham tài ham mê nữ sắc mà còn vô trách nhiệm, hừ, nghĩ thật hay." Nhân cách thứ hai cao ngạo xuất hiện, dùng ánh mắt khinh thường mọi thứ nhìn Tô Mộc.