Editor: Tieen
Súng trên tay Trì Vũ nhắm thẳng vào Chu Tử Nghiên, nói: "Chu Tử Nghiên, đi chết đi."
Không hề do dự nổ súng, Chu Tử Nghiên ngã xuống đất, hai mắt không cam lòng trừng cô ta, sau đó chậm rãi nhắm lại.
Tiểu Vũ... Sớm đã không còn là Tiểu Vũ cô quen biết...
"A!" Cô gái phía sau Trì Vũ sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, nhận thấy Trì Vũ nhìn về phía mình, cả người cô ta run rẩy xin tha, "Chị Vũ, em không nhìn thấy gì hết, chị tha cho em đi, em sẽ không..."
"Pằng ——" Sao cô ta có thể tha cho người biết đượcnhược điểm của mình?
Khi Trì Vũ muốn bắn Chu Tử Nghiên đang nằm trên mặt đất thêm hai phát nữa, thì phía trên có người gọi tên cô ta.
"Trì tỷ, mọi người có khỏe không?"
"Ừm, chị vẫn ổn..." Trì Vũ cất súng đi, bộ mặt dữ tợn ban đầu biến mất, thay vào đó một bộ dáng giả vờ kiên cường.