Editor: Tieen
Trì Vũ cũng sợ Chu Tử Nghiên hoài nghi mình, cho nên nghỉ ngơi một lúc, vừa mới phục hồi tinh thần lại, cô ta liền đi tìm Chu Tử Nghiên, quan tâm hỏi thăm cô ấy.
Chu Tử Nghiên cũng nghỉ ngơi một lúc lâu, hiện giờ sắc mặt mới khôi phục một chút, nghe Trì Vũ nói chuyện mà thần sắc luôn uể oải, rõ ràng là sợ hãi quá mức.
Trì Vũ cũng cảm giác được, nói chuyện với cô ấy một lát, liền thở dài: "Tử Nghiên, thật sự xin lỗi, tớ không biết nơi đó nguy hiểm như vậy, khiến cậu bị liên lụy, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt, sớm khôi phục tinh thần, bằng không, trong lòng tớ rất áy náy."
Trì Vũ cho cô một cái ôm, sau đó xoay người rời đi.
"Tiểu Vũ..." Chu Tử Nghiên vẫn luôn không nói gì đột nhiên cất tiếng.
Trì Vũ nghi hoặc quay đầu lại: "Sao vậy?"
"Vòng cổ tớ đưa cho cậu lúc trước, vẫn còn đó sao?"