Editor: Tieen
Bên kia, Husky phát hiện hổ biến dị thật sự đã chết, nhanh chóng móc tinh hạch ra, cả người đều dính vết máu, giống như vừa mới tắm máu.
Nhìn viên nhỏ trong suốt, Husky ngửi thấy một mùi hương.
Cảm giác ăn rất ngon, nó liền cho vào miệng, nhưng nuốt không xuống.
Khi Husky cho vào miệng, lại cảm thấy hương vị thật nồng đậm, cảm giác có một cổ lực lượng đang triệu hoán nó.
"Husky, lại đây." Tô Mộc ở cửa sổ xe kêu lên.
"Gâu gâu..." Bổn Husky đã biết, bổn Husky tới liền.
Ách...
Thứ trong miệng nó đâu rồi!?
Husky sững sờ, tinh hạch vừa nãy còn ở trong miệng nó đâu?
Nhìn trái nhìn phải, quay đầu tìm kiếm.
Bên trong xe lúc này.
Tư Khế và Tô Mộc giằng co, sau đó Tô Mộc đưa ra yêu cầu, hắn có thể đi theo, nhưng phải trả phí, Tư Khế đáng yêu vừa nghe cô nói đồng ý, trong lòng tràn đầy vui mừng liền đáp ứng.