Võng Du Mạt Thế: Ta Biến Tận Thế Thành Trò Chơi Chân Thực (Dịch) — Chương 513

Chương 513:

schedule ~7 phút phút đọc visibility 3 person Ngã Đái Nhĩ Môn Đả

Chương 513:

Những luồng sáng liên tiếp ập vào người Chu Trạch Xuyên, tạo ra một lực đẩy cực mạnh. Thế nhưng, Chu Trạch Xuyên không hề lùi bước. Hắn chỉ cần vận sức nhẹ nhàng là đã đứng vững như bàn thạch, không chút xê dịch!

"Thứ được kích hoạt đầu tiên có lẽ chỉ là trận pháp chắn, dùng để ngăn người lạ, không gây sát thương đáng kể."

"Càng tiến về phía trước, trận pháp được kích hoạt có lẽ sẽ không còn hiền hòa như vậy nữa. Hai người cứ ở đây, tôi đi trước dò đường một chút."

Chu Trạch Xuyên quay đầu nói với Evelynn và Nữ Vu. Giờ phút này, hắn bỗng nhiên nổi hứng thú, lấy từ trong ba lô không gian ra nguyên bộ trang bị truyền thuyết màu vàng cấp độ 100, rồi từng bước tiến về phía Đại Giáo Đường.

Khi khoảng cách giữa hắn và Đại Giáo Đường càng rút ngắn, một đại trận phòng ngự lớn hơn lập tức được kích hoạt.

Những luồng quang văn chớp lên ánh sáng trắng lao thẳng về phía hắn!

Ánh sáng trắng liên tục đập vào hộ giáp của hắn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai. Nhưng trên thanh máu của Chu Trạch Xuyên, đến một thông báo sát thương âm một cũng không hề xuất hiện.

"Quang văn này tấn công tôi trong 10 giây, độ bền của giáp giảm không phẩy một phần trăm, cũng coi như là có chút sát thương."

Chu Trạch Xuyên khẽ gật đầu, lẩm bẩm một mình.

Trên người hắn đang mặc là bộ giáp truyền thuyết Băng Sương Vương màu vàng cấp độ 100. Đây là bộ trang bị truyền thuyết mà Chu Trạch Xuyên đã phải cắn răng chi ra 50 triệu điểm tích lũy mới đổi được! Hắn tin chắc rằng, khi mặc bộ trang bị này, ngay cả đám Người Chim ở di tích chư thần cũng khó lòng xuyên thủng lớp phòng ngự của hắn!

Đại trận phòng ngự này có thể làm giảm độ bền của bộ giáp Băng Sương Vương đã là rất đáng nể rồi!

"Khả năng gây sát thương của đại trận phòng ngự này… có lẽ tương đương với một đòn đánh thường của một vị thần cấp thấp." Chu Trạch Xuyên đưa ra phán đoán.

Những tiếng chuông lớn từ trên cao của Đại Giáo Đường vang vọng khắp nơi. Hành vi "xâm nhập" của Chu Trạch Xuyên đã thu hút sự chú ý của Giáo Đình.

Đông đảo Thánh Kỵ Sĩ, Mục Sư, quân Thánh Điện và Tế Tư từ khắp nơi ùa tới!

"Người của các ngươi cũng đông thật đấy."

Chu Trạch Xuyên quét mắt nhìn quanh, thấy mình đã bị bao vây kín mít. Tuy nhiên, hắn không có ý định giải thích. Vừa hay, hắn nhân cơ hội này thử xem khả năng phòng ngự của bộ trang bị này rốt cuộc mạnh đến mức nào. Nhưng điều khiến Chu Trạch Xuyên có chút bất ngờ là, đám người Giáo Đình đang vây quanh lại không một ai tấn công hắn.

Ngược lại, tất cả mọi người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi!

"Ta không nhìn lầm đấy chứ!"

"Người này ở trong đại trận thánh quang mà lại không hề hấn gì ư?!"

"Đây chính là đại trận phòng ngự mà Giáo Đình chúng ta vẫn luôn tự hào, ngay cả vương tộc Vong Linh nếu rơi vào trong trận cũng sẽ bị thánh quang tiêu diệt!"

"Sao lại có thể như vậy được?!"

"Đến cả đại trận phòng ngự cũng không thể làm hắn bị thương..."

"Chúng ta phải đối phó thế nào đây?"

Có thể nói, Chu Trạch Xuyên chỉ cần đứng yên trong đại trận thánh quang cũng đủ khiến tinh thần của những người thuộc Giáo Đình sụp đổ! Đến cả đòn tấn công của đại trận thánh quang cũng vô hiệu, thì đòn tấn công của bọn họ làm sao có tác dụng?

Một cảm giác bất lực bao trùm. Họ chỉ muốn buông xuôi. Tâm trạng của các thành viên Giáo Đình lúc này gần như là đồng nhất.

Đột nhiên, đại trận phòng ngự bên ngoài Đại Giáo Đường ngừng hoạt động hoàn toàn.

Một bóng dáng tuyệt mỹ bước ra từ cánh cổng lớn của Giáo Đình. Chu Trạch Xuyên nhìn sang, không khỏi hít một hơi thật sâu. Dù đã có Nữ Vu và Evelynn là những tuyệt sắc giai nhân bên cạnh, hắn vẫn cảm thấy người phụ nữ này sở hữu một sức hấp dẫn khó tả.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay