Võng Du Mạt Thế: Ta Biến Tận Thế Thành Trò Chơi Chân Thực (Dịch) — Chương 456

Chương 456:

schedule ~7 phút phút đọc visibility 3 person Ngã Đái Nhĩ Môn Đả

Chương 456:

"Vũ khí chuyên dụng cấp 60, phẩm chất Sử Thi của Pháo Sư?"

Vương Đức Phát vừa uống thuốc hồi phục, vừa nhìn khẩu súng, hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Vừa rồi tôi bị khẩu súng này bắn một phát mất 80 phần trăm máu, mạnh thật đấy!"

Người nhặt được trang bị là Tiểu Điểu Thư, một trong những cao thủ Pháo Sư của liên minh «Nạp Tiền Giả». Cô ấy nhìn khẩu súng trong tay, chép miệng cảm thán: "Khẩu súng ngắm này tên là «Kính Đơn Tiêu»."

Hiệu ứng đặc biệt của nó là sau khi bắn trúng mục tiêu sẽ tạo thêm một quả lựu đạn. Sát thương của lựu đạn bằng 50 phần trăm sát thương gốc.

Bản thân khẩu súng đã có sát thương cực lớn, lại cộng thêm 50 phần trăm sát thương từ lựu đạn. Nếu không phải trang bị phòng ngự của anh đủ tốt, lại còn cố tình nâng cao chỉ số Thể chất, thì khẩu súng này một phát là đủ tiễn anh lên đường rồi!

"Khủng khiếp thật!"

Nghe vậy, Vương Đức Phát kinh ngạc thốt lên: "Quả nhiên là vũ khí cấp Sử Thi có khác!"

Nếu khẩu súng này nhắm vào một Nguyên Tố Sư, e là họ còn chưa kịp tung ra một kỹ năng nào!

Tiểu Điểu Thư cười đáp: "Thế nên mới nói, ở giai đoạn hiện tại của game, vị thế của Pháp Sư rất khó xử. Đi PVE thì gặp cả đống quái miễn nhiễm sát thương phép."

"PVP thì lại bị các lớp nhân vật như Kiếm Hồn, Pháo Sư khắc chế cứng. Bây giờ những ai còn chơi thuần Nguyên Tố Sư, chỉ có thể là những người chơi tâm huyết mà thôi."

Vương Đức Phát gật đầu đồng tình: "Pháp Sư muốn ngóc đầu lên được, chắc phải đợi đến giai đoạn giữa và cuối game, khi họ có thể thi triển những phép thuật phạm vi cực lớn. Giống như trong các game giả tưởng phương Tây khác, những Cấm Chú có thể bao trùm cả một thành phố!"

"Ừm... Sách kỹ năng Cấm Chú như vậy, chẳng phải có giá ít nhất từ bảy con số tiền vàng Viêm Vực trở lên sao?"

Tiểu Điểu Thư lắc đầu nói: "Quả nhiên ở game nào thì Pháp Sư cũng là lớp nhân vật tốn tiền nhất! Chơi không nổi, chơi không nổi đâu."

"May mà về mảng sát thương của Pháp Sư, công hội chúng ta có Không Vui Vẻ gánh vác. Nếu ngay cả điều kiện của cậu ta mà cũng không thể xây dựng nổi một Pháp Sư ra hồn, thì lớp nhân vật này đúng là phế vật thật rồi."

Vương Đức Phát chỉ vào khẩu «Kính Đơn Tiêu» trong tay Tiểu Điểu Thư: "Phải rồi, xử lý khẩu súng này thế nào đây?"

"Đây là vũ khí độc quyền mua bằng điểm thiện cảm với NPC, cho dù có nhặt được thì chúng ta cũng đâu dùng được?"

Tiểu Điểu Thư gật đầu nói: "Một là tự giữ làm kỷ niệm, hai là để cho người bị rớt trang bị mang tiền vàng đến chuộc lại."

"Nếu không được nữa, vẫn có thể bán lại cho NPC."

"Nhưng giá chỉ bằng một phần trăm giá gốc. Hơn nữa còn phải trả bằng vàng, không có điểm thiện cảm. Thà giữ lại làm kỷ niệm còn hơn."

"Vậy đợi sau khi về thì cứ treo khẩu súng này lên sàn giao dịch đi."

Vương Đức Phát không khỏi cười nói: "Cứ ghi rõ là do thành viên công hội Ánh Sao làm rơi, bảo bọn họ tới mà chuộc trang bị."

"Bất kể cuối cùng bọn họ có đến hay không... đều có thể chọc tức bọn họ! Được rồi, trạng thái của tôi đã hồi phục đến 60 phần trăm."

"Sức chiến đấu đủ để đối phó với đám Kẻ Ẩn Nấp kia rồi. Mau đuổi theo thôi."

Vương Đức Phát gọi đồng đội đang hỗ trợ mình cùng tiến về phía đám Kẻ Ẩn Nấp.

"Bên các cậu tình hình thế nào rồi?"

Trên đường đi, Vương Đức Phát hỏi trong kênh đội ngũ.

"Mẹ kiếp, đám khốn đó ranh ma thật!"

"Mỗi lần sắp đuổi kịp tên NPC kia, bọn chúng lại dùng cách lấy thân mình cản đường để câu giờ với chúng ta. Thật sự rất phiền phức."

Đầu dây bên kia đáp lại.

"Không đủ thời gian nữa, các cậu tìm cách giết thẳng tên NPC đó đi. Giết được NPC, chúng ta lập tức rút khỏi thành Noelle!"

Vương Đức Phát liếc nhìn thời gian rồi chỉ huy.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay