Chương 911:
Nhắc đến bạn gái mình, giọng điệu của chàng trai đầy tự hào.
“Thế nào? Anh suy nghĩ lại đi, chỉ cần kiếm được tiền, tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn."
“Vào nhà rồi nói.”
Lâm Đông không từ chối, bởi vì hắn vừa mới đến, quả thật rất cần một người dẫn đường, hiểu rõ tình hình một chút.
Chàng trai nghe vậy cảm thấy có hy vọng, lập tức trở nên phấn khích.
Hắn theo Lâm Đông vào phòng khách, bởi vì hàng ngày đều có người quét dọn, cho nên nơi này rất sạch sẽ.
"Cậu tên gì?" Lâm Đông hỏi trước.
“Tôi tên là Vương Thành, anh Dã, anh quên rồi sao?” Chàng trai trả lời.
Lâm Đông gật đầu, “Gần đây tôi có việc muốn hỏi cậu một chút.”
"Anh cứ hỏi đi, cả thị trấn này không có chuyện gì mà tôi không biết!" Vương Thành vô cùng tự tin.
Từ nhỏ hắn đã làm việc vặt cho nên rất hiểu rõ thị trấn này, còn được mệnh danh là ông hoàng của thị trấn.
Lâm Đông mở miệng nói, "Hiện giờ tôi đang cần một lượng lớn vũ khí, cậu có biết có thể lấy chúng ở đâu không?"
“Vũ khí gì? Kiếm à?”
Vương Thành cảm thấy kỳ quái, đây là một câu hỏi quá tầm thường, "Trong thị trấn có nhiều chỗ bán vũ khí mà, khu lính đánh thuê này cũng có thể mua được.”
“Không phải loại vũ khí đó... Mà là quang kiếm năng lượng tinh hạch.” Lâm Đông nói.
“Quang kiếm tinh hạch à…”
Vương Thành nghe vậy liền ngây người, hắn đã từng nghe đến thứ đó, nó là sản phẩm công nghệ hàng đầu của nền văn minh nhân loại!
Khu lính đánh thuê căn bản không có khả năng bán thứ đó.
Ngay cả người thức tỉnh nội thành cũng khó có được, mà cũng cần đạt đến sức mạnh và quyền lực nhất định mới có tư cách sử dụng, nghe nói chi phí chế tạo vô cùng đắt đỏ.
"Ờm… anh Dã, anh không đùa đấy chứ? Nếu có thể lấy được thứ đó thì chúng ta phải làm lính đánh thuê làm gì?" Vương Thành do dự nói.
Trong lòng hắn nghĩ, nếu có được một thanh quang kiếm tinh hạch, chẳng phải đã sớm hưởng thụ vinh hoa phú quý rồi sao...
Đôi mắt Lâm Đông híp lại, hắn cũng biết chuyện này sẽ khó, nhưng không nghĩ sẽ khó đến mức này, công nghệ hàng đầu của nhân loại... Quả thật không dễ dàng có được.
Hơn nữa số lượng hắn cần là hàng chục nghìn, vô cùng khổng lồ.
“Vậy xem ra câu không thể vào đội của chúng tôi rồi.”
“Hả? Đừng mà!”
Vương Thành nghe được lời này, sắc mặt trở nên cay đắng, suy nghĩ nhanh chóng thay đổi: "Chúng ta có thể tới chợ đen xem thử, nghe nói chỉ cần có tiền, ở đó cái gì cũng có thể mua được!"
“À, vậy thì được.” Lâm Đông coi như khá hài lòng.
Thầm nghĩ có thể nhân cơ hội này thăm dò xem khoa học kỹ thuật của nhân loại đã phát triển đến mức độ nào, có lẽ ngoại trừ quang kiếm tinh hạch ra, còn có những thứ khác.
“Vậy ngày mai cậu dẫn tôi đi.”
“Được, không thành vấn đề.”
Vương Thành vội vàng đáp ứng, ở thị trấn lâu như vậy, đương nhiên hắn biết lối vào chợ đen.
Sở dĩ gọi là chợ đen là vì đồ vật ở đó không thể bán công khai, có đồ là trộm tới, cướp tới, hay lừa đảo, dù sao mỗi thứ đều có lai lịch bất chính.
Ngoài ra, còn có một số giao dịch bất hợp pháp.
Ánh mắt Vương Thành đảo qua, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề.
“À? Đúng rồi anh Dã, mấy người đồng đội khác của anh đâu?”
"Bọn họ... về nhà rồi." Lâm Đông thản nhiên đối phó một câu.
“À à.”
Vương Thành gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng lại không hiểu ý lắm.
Ngay sau đó, hắn liền trở về nghỉ ngơi...
Có thể làm việc cho Lâm Đông, hắn vô cùng phấn khích, cảm thấy việc lính đánh thuê này có thể kiếm được tiền.
Sau đó có thể đóng học phí cho bạn gái, rồi chuyển vào nội thành.
Đêm nay, Vương Thành đã ước mơ về một tương lai đẹp đẽ, tràn ngập hy vọng.
Mà hắn không hề hay biết... bánh răng định mệnh đã bắt đầu chuyển động...
......
Ngày đầu tiên thăm dò văn mình nhân loại của Lâm Đông cứ yên tĩnh trôi qua như vậy, cũng không phát sinh thêm chuyện gì, mọi thứ đều trong dự đoán.
Chỉ là ngoại biên lục địa nhân loại có chút nghèo nàn hơn so với tưởng tượng của hắn.
Mặc dù không có zombie, nhưng vẫn là người ăn thịt người.
Muốn thu được tài nguyên quý hiếm nhất định phải vào nội thành, nhưng ở giai đoạn này, Lâm Đông cũng không có ý định liều lĩnh.
Bởi vì trong nội thành có lão sư thực lực cấp S+, nếu xuất hiện một ngàn tám trăm lão sư như vậy, vẫn là nguy hiểm, càng đừng nói đến những cao thủ khác.
“Không phải con người đã tiến hóa hơi nhanh rồi sao?” Lâm Đông luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì so sánh với Thi Vương của lục địa zombie, nhân loại lại không có gì cản trở, thậm chí còn thiết lập được một hệ thống xã hội rất hoàn chỉnh.
Điều này có chút trái lẽ thường.
Lâm Đông suy đoán, khả năng cao nhân loại đã tìm tới bí quyết hoặc phát minh ra được một loại thuốc nào đó có thể đẩy mạnh tốc độ tiến hóa trên diện rộng, đây là điều tuyệt mật.
Cũng là giới thượng lưu che giấu phúc lợi của giới hạ lưu!
Thời gian chậm rãi trôi qua, khu lính đánh thuê tuy có hỗn loạn một chút nhưng vẫn an toàn, không có chuyện gì xảy ra.
Hơn nữa, toàn bộ thị trấn đã thực hiện lệnh giới nghiêm để thuận tiện cho việc quản lý, cho nên ban đêm rất yên tĩnh.
Một đêm dài cứ như vậy trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, khi trời còn rạng sáng, Vương Thành nóng lòng muốn thể hiện, không thể chờ được nữa, nhanh chóng đến tìm Lâm Đông.
“Đại ca, bây giờ tôi có được tính là thành viên trong đội của anh không?"
“Tính.”
“Vậy chúng ta có cần đăng ký chính thức hay gì không?”
“Không, tôi nói được là được!” Lâm Đông thản nhiên nói.
“À à, vậy được rồi, chúng ta tới chợ đen đi. Trước kia tôi từng nghe nói đến nhưng chưa vào bao giờ, không biết ở đó hoạt động thế nào, cũng rất tò mò." Vương Thành giải thích.
“Chỉ cần đưa tôi đến đó là được.” Lâm Đông hời hợt nói.
Ngay lập tức, họ rời khỏi khu lính đánh thuê, đường phố bên ngoài vẫn rất náo nhiệt.
Nhiều người đã sẵn sàng xuất phát, chuẩn bị đi thực hiện nhiệm vụ.
Động cơ máy bay nổ lên, những luồng ánh sáng từ mặt đất bốc lên, lao lên bầu trời.
Mà lối vào chợ đen nằm ở ngay rìa khu trục xuất.
Bởi vì nếu có chuyện gì xảy ra, có thể trực tiếp trốn đến nơi trục xuất, ở đó không có trật tự, cũng không bị nền văn minh nhân loại kiểm soát.
Khoảng nửa giờ sau, họ đã đến rìa thị trấn.
“Này! Chính là phía trước.” Vương Thành đưa ngón tay chỉ.
Nơi đó là một tòa nhà ở rìa biên giới, quy mô không nhỏ, có khoảng ba tầng lầu, bề ngoài chỉ là cửa hàng bình thường, nhưng chính xác là khu chợ đen.
Nếu không biết, căn bản sẽ không nhìn ra đó là lối vào chợ đen.
"Còn rất bí mật..."
Lâm Đông im lặng lẩm bẩm rồi đi thẳng vào cửa hàng, thứ trước mắt là quầy hàng tạp hóa, có một ông lão đang đứng ở đó.
Ông ta đang cúi đầu, dường như đang tính sổ, thấy người trong tiệm tới cũng không thèm nhìn lấy một cái.
"Muốn cái gì?"
“Quang kiếm tinh hạch…” Lâm Đông nói thẳng.
Hắn dựa vào khí tức của ông ta mà đoán, lão già này thực sự không hề yếu, có lẽ đã đạt cấp S+.
Một người gác cổng mà đã có thực lực như vậy, chứng tỏ khu chợ đen này không hề tầm thường, nghe nói nơi này là do một nhân vật nào đó ở nội thành nâng đỡ.
Mở ở ngoại thành, chỉ là vì ở cạnh là khu trục xuất.
Lão già nghe xong có chút động lòng, cuối cùng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu liếc nhìn Lâm Đông, sau đó lại nhìn sang Vương Thành.
Lập tức, một luồng tinh thần lực dâng trào lặng lẽ ập đến, lặng lẽ đến mức không ai để ý.
"Người thức tỉnh tâm linh cấp S+..." Lâm Đông lập tức đưa ra phán đoán.
Luồng tinh thần lực bí ẩn kia đang lặng lẽ điều tra khí tức của hắn và Vương Thành.
Lão già này không yếu, nhưng đối với Lâm Đông mà nói... chỉ như cá bé gặp cá lớn...