Chương 890:
"Lão đại, ta cảm thấy ở đây không an toàn nữa. Chúng ta có cần trốn ở địa phương khác không?"
"Không sao. Không cần đổi."
Lâm Đông chẳng thèm để ý.
"Nhưng mà... Bọn họ không tìm được chúng ta thật sao?" Đại Tráng nhìn bóng zombie ở phía xa xa, mồm lẩm bẩm.
Lâm Đông vẫn coi như không.
"Đương nhiên là không tìm được rồi. Dù sao bọn chúng cũng không biết ta..."
...
"Ặc? ??"
Mắt Đại Tráng trợn tròn. Thế là ý gì?
Từ lúc bắt đầu hành động, Lâm Đông vẫn luôn không lộ mặt, cực kỳ cẩn thận, cho nên máu thịt bị trộm đi đều do Đại Tráng đến gánh tội.
"Nhưng bọn họ nhận ra ta mà!"
Đại Tráng đã nhận ra tình hình nghiêm trọng, nội tâm càng lo lắng hơn, nép vào khe đá núi hoang, quan sát đám zombie ở phía xa xa.
Tuy nhiên chắc được ông trời để ý, những zombie kia cũng không tới quá gần, đi đến cách một khoảng rồi đều đổi hướng, tìm theo hướng khác.
Đàn zombie rống điên cuồng, di chuyển lúc gần lúc xa.
"May quá. Đi rồi!"
Nội tâm Đại Tráng vui vẻ, cảm thấy mình đúng là người lành được trời phù hộ.
Nơi lưu đày lớn như vậy, muốn tìm được hắn cũng không dễ dàng gì.
"Lão đại, bọn chúng không tới đây." Tên đàn em bên cạnh cũng yên tâm hẳn.
"Ừ ừ, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Lại có thể tìm tới nơi này."
Đại Tráng nói với đàn em như thế, cũng là để an ủi bản thân.
Nhưng ánh mắt Lâm Đông lại nhìn về phía chân trời xa xa. Dưới ánh nắng tươi đẹp của ba mặt trời truyền tới tiếng động cơ nổ vang.
Có một chiếc thiết bị bay đang bay chậm rãi từ xa tới.
"Lại tới nữa..."
Lâm Đông nói thầm.
Bởi vì khoảng thời gian gần đây, thiết bị bay này lượn qua lượn lại vài vòng, dường như có mục đích gì đó, mãi vẫn di chuyển.
"Mau trốn đi!"
Đại Tráng vẫn nhát gan như trước, đã hình thành lối mòn trong tư duy, thấy thiết bị bay là trốn.
Mấy con zombie nép vào sau tảng đá, hoàn toàn không dám lộ đầu ra.
Bọn họ vốn tưởng rằng thiết bị bay này sẽ bay nhanh qua như mọi khi.
Kết quả không ngờ được là, thiết bị bay bắt đầu xoay tròn không ngừng trên không trung.
"Hả? Chuyện gì thế?"
Đại Tráng nhíu mày, mơ hồ có dự cảm bất an.
Lúc này trên thiết bị bay là một số nhân loại thí luyện đến từ văn minh nhân loại.
"Mấy con zombie này thú vị thật. Vẫn trốn ở đây." Có một gã thiếu niên cười nhạo.
"Đúng vậy. Sống cẩu thả quá. Ta nhớ rõ một tháng trước bọn chúng vẫn ở đây, chẳng di động gì."
Nữ sinh bên cạnh phì cười, nói tiếp.
Thiếu niên quay đầu, nhìn về phía người phụ nữ chỉ huy.
"Cô giáo Lôi Á, hay là chúng ta xuống săn giết bọn chúng đi. Mấy con zombie này chỉ biết trốn, có vẻ thực lực cũng không mạnh."
"Ừ, đúng vậy."
Raya gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn chăm chú vào màn ảnh trên bàn điều khiển. Mục tiêu trên đó đã khóa chặt đám zombie.
Cô ta là một cô giáo trong trường học của nền văn minh nhân loại, chuyên bồi dưỡng người thức tỉnh, giờ dẫn đám học sinh sắp tốt nghiệp tới đây thử sức.
Muốn trở thành một chiến sĩ thật sự thì nhất định phải đánh chết zombie.
Raya rất có kinh nghiệm với việc này.
Cô quan sát đám Đại Tráng đang rút đầu rụt cổ, vẻ mặt sợ hãi phía dưới, hiển nhiên thực lực không mạnh.
"Các ngươi xem, đó là một Thi Vương loại hình lực lượng. Loại Thi Vương này da dày thịt dày, thể lực tương đối mạnh, cho nên lúc tác chiến kiên quyết không thể va chạm thẳng với hắn, cũng đừng để hắn áp sát, đánh từ xa trong thời gian dài thôi."
"Vâng, vâng, hiểu rồi ạ. Cô giáo Raya lợi hại quá, nhìn một lần là nhận ra ngay!"
Đám học sinh bên cạnh kinh ngạc.
Raya gật đầu.
"Ta đã gặp vô số Thi Vương rồi. Đối với từng loại Thi Vương khác nhau phải có phương án tác chiến khác nhau. Kết hợp kiến thức trong sách vở và thực chiến lại mới có thể trở thành một chiến sĩ hợp cách được."
"Vâng, chúng ta biết rồi."
Đám học sinh vật đầu, ánh mắt lộ vẻ sùng bái.
Thiết bị bay vẫn xoay quanh như trước. Raya tương đối cẩn thận, quan sát đám zombie Đại Tráng liên tục. Bởi gần đây đại lục zombie đang tương đối kỳ quái.
Các sào huyệt zombie ở xung quanh liên tục bất an, rất nhiều zombie đi lại khắp vùng hoang dã.
Cho nên bọn họ bay vòng vo mấy vòng trên bầu trời cũng không tìm được mục tiêu săn bắn thích hợp, thấy Đại Tráng vẫn luôn trốn ở đây, thế nên giờ lại thành lựa chọn duy nhất.
"Chúng ta đi xuống đi!"
"Vâng."
Thiếu niên điều khiển thiết bị bay ngay cô giáo nói vậy bèn hạ cánh ngay.
Các học sinh còn lại cũng trở nên vô cùng phấn khởi.
Học tập hơn hai năm rưỡi, cuối cùng cũng có cơ hội chiến đấu với zombie. Chỉ cần qua lần thử thách này là có thể tốt nghiệp thuận lợi, trở thành một chiến sĩ chân chính.
Thiết bị bay nhanh chóng hạ xuống, rơi trên tảng đá màu nâu đỏ.
Cửa khoang mở ra hai bên, Raya dẫn theo năm học sinh đi ra.
Đám học sinh có nam có nữ, đều nắm binh khí trong tay, ánh mắt tràn ngập phấn khởi.
Gió nóng gào thét thổi qua, giống như một bàn tay lớn xé tóc bọn họ.
Ánh mắt mọi người kích động, mang theo chút ít lo lắng, nhìn chằm chằm vào núi hoang trước mặt.
Raya chậm rãi nói.