Chương 889:
Đương nhiên những thứ này đều là chuyện về sau.
Lâm Đông định bắt được Quỷ Hùng ở biên giới trước, chiếm lĩnh sào huyệt zombie của chúng, đứng vững ở đây đã...
Chờ bọn chúng đói khát thêm vài ngày, lực chiến đấu giảm mạnh sẽ là thời cơ ra tay tốt nhất.
Gọi bộ hạ cũ ở Trái Đất đến, thi triều triệu quân tiêu diệt Quỷ Hùng!
"..."
Trong nháy mắt đã trôi qua bảy ngày. Đám Lâm Đông sống sung sướng ở vùng đất lưu đày, căn bản Quỷ Hùng không tìm ra được.
Mà zombie dưới tay hắn đã rơi vào trạng thái cực kỳ đói khát.
Tiếng gào thét phát ra không ngừng, thậm chí có một số tinh nhuệ cũng sắp tiến vào trạng thái mất trí.
Thời gian vẫn trôi qua, lại bảy ngày nữa qua đi.
Trên người đám zombie kia từ từ bắt đầu hư thối, từng khối da thịt lớn tróc ra, chất nhầy chảy xuống, năng lượng trong cơ thể khô kiệt.
Một số zombie cấp thấp bước đi lay động, ngã xuống đất không đứng lên nổi nữa.
Lại trôi qua bảy ngày.
Có một số zombie tinh nhuệ đã bắt đầu công kích đồng bọn, đè bọn chúng xuống đất, há miệng cắn xé thịt thối.
Đồng thời chúng mất đi lý trì, hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.
Số lượng zombie dưới trướng Quỷ Hùng giảm mạnh, mất hơn trăm ngàn quân.
Thậm chí một số Thi Vương cũng sắp không chịu nổi nữa.
"Bảy ngày, bảy ngày, lại bảy ngày. Ngươi có biết tháng này ta trôi qua thế nào không?" Một con Thi Vương rít gào.
"Tỉnh táo! Nhất định phải giữ vững lý trí!"
Thi Vương bên cạnh khuyên nhủ.
"Nhưng không tìm được... Ta thật sự không tìm được!" Thi Vương dạng lực lượng bên cạnh gần như phát điên.
"Câm miệng!"
Quỷ Hùng trầm mặc đã lâu phía trước phát ra một tiếng rống điên cuồng.
Lúc này mấy Thi Vương phía dưới mới yên tĩnh lại.
Ánh mắt một nữ Thi Vương lóe sáng, nói.
"Lão đại, chúng ta tiếp tục như vậy không ổn. Toàn bộ sào huyệt zombie sắp sụp đổ rồi."
"Ừ, ta biết!"
Quỷ Hùng vẫn luôn nóng nảy, trong lúc khẩn cấp lại trở nên tỉnh táo.
Một tháng rồi không tìm kiếm được máu thịt bị mất kia, hy vọng giờ trở nên xa vời. Cho dù không bị zombie khác ăn sạch, dưới hoàn cảnh nóng nực này, chắc chúng cũng thối rữa rồi.
Đầu Quỷ Hùng không ngừng hiện lên khuôn mặt Đại Tráng kia. Lúc này hắn muốn lại thấy đối phương... Điều tra rõ chuyện này.
"Hiện tại đã không còn biện pháp nào khác.... Chúng ta chỉ có thể đi tới sào huyệt zombie khác "mượn" thôi!"
"Mượn à?"
Đám Thi Vương phía dưới nghe thế, ánh mắt hung hăng lóe lên, hiểu ý hắn ngay.
Nói là mượn, thật ra là cướp!
Hiện giờ gặp nguy cơ quá lớn, chính vào lúc sinh tử tồn vong, mặc dù đối nghịch với zombie toàn đại lục thì đã sao?
"Các ngươi đi tới các sào huyệt zombie xung quanh xem thử tình hình trước mắt của bọn chúng ra sao. Có khi Đại Tráng kia đang trốn ở trong một sào huyệt zombie nào đó đấy."
"Vâng! Lão đại, chúng ta đi ngay!"
Đám Thi Vương rối rít nghe lệnh.
Bọn chúng vừa định hành động, đuổi tới các sào huyệt zombie xung quanh.
Nhưng khiến Quỷ Hùng không thể tưởng tượng nổi đó là các sào huyệt zombie lại có Thi Vương khác tìm tới thành Đại Dương trước.
"Chúng ta bị mất hết máu thịt rồi! Có phải các ngươi trộm đi không?"
"Cả chúng ta nữa... Lợn mán của chúng ta cũng mất rồi!"
"Tất cả mọi người đều bị mất sao? Thế là thế nào?"
"..."
Có không ít Thi Vương là dũng tướng một phương, mạo hiểm tính mạng tụ lại bên ngoài thành Đại Dương.
Bọn họ đối mặt với cảnh khốn cùng giống nhau, nếu không có hành động thì toàn bộ sào huyệt zombie sẽ diệt vong.
Cho nên phải bất chấp sống chết, tới nơi này tìm hiểu tình hình.
Quỷ Hùng ra ngoài nhìn, phát hiện ra mấy con Thi Vương rất quen, trước kia từng xảy ra ít xung đột.
"Máu thịt các ngươi nuôi cũng bị mất sao?"
"Đúng vậy. Quỷ Hùng, có phải ngươi giở trò không?"
Một con Thi Vương chất vấn.
Quỷ Hùng nổi giận ngay. Nhưng tới giờ tiêu diệt đối phương cũng chẳng có tác dụng gì.
"Các ngươi đừng hiểu lầm. Chúng ta cũng mất rồi."
"Cái gì?"
Đám Thi Vương ngẩn ra nhìn nhau, mắt lộ vẻ kinh ngạc. Tuy nhiên trên đường đi đúng là thấy có zombie của thành Đại Dương đói quá mất lý trí.
Thế nên đám Thi Vương này vội vàng nghiên cứu thảo luận về "bệnh tình".
"Quỷ Hùng, ngươi mất bao nhiêu máu thịt?"
"Năm sáu trăm con lợn mán..."
Quỷ Hùng vừa nói, trái tim vừa nhỏ máu.
"Ồ ồ..."
Thi Vương kia gật đầu lia lịa, đáp: "Đúng là không ít. Chúng ta mất mười con trâu."
"Trâu của chúng ta mất cả trăm con."
Quỷ Hùng nghiến răng nói.
"..." Thi Vương phía đối diện xấu hổ, cảm thấy đối phương cũng thật thảm hại, vì thế định an ủi vài câu.
"Quỷ Hùng lão đại, ngươi cũng đừng lo lắng. Ta nghe nói có sào huyệt zombie... Kể cả chó canh cửa cũng mất cơ."
Lông mày Quỷ Hùng nhíu chặt, nghiến sắp nát hàm răng.
"Ngươi vừa nói tới mất chó... Cũng là ta!"
"..."
Đám Thi Vương cạn lời, vốn còn muốn chất vấn hắn một hồi, không ngờ hắn lại còn thảm hơn mình.
Quỷ Hùng nhìn bọn họ, nói.
"Tuy nhiên ta có thể nói cho các ngươi biết, sự kiện này có liên quan tới Thi Vương Đại Tráng. Nếu ai có thể tìm thấy hắn, có lẽ sẽ điều tra ra được sự thật."
"Đại Tráng?"
"Lại là hắn à?"
"..."
Mặt đám Thi Vương ngạc nhiên. Không ít người biết Đại Tráng, sau khi nhận được manh mối bèn đồng ý.
Dù sao chuyện này cũng liên quan tới sinh tử tồn vong, không thể qua loa được.
Vì thế, Đại Tráng bèn trở thành kẻ địch của toàn bộ zombie. Số lượng zombie tìm kiếm hắn tăng lên rất nhiều.
Thi triều zombie đói khát phân bổ trên phạm vi càng rộng.
Mà hiện giờ Đại Tráng đang cùng trốn trong núi hoang với Lâm Đông. Bởi đã qua một tháng, không ít zombie đã di chuyển về hướng này.