Chương 888:
Lâm Đông thầm nói. Nhưng con chó này cũng là máu thịt tươi mới, đương nhiên không thể để lại cho Quỷ Hùng.
"Ngoan, đừng sủa nữa!"
Vừa dứt lời, tiếng chó sủa đã im bặt. Con chó đen không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã ngã lăn ra đất.
Nó bị lực lượng của thi vực xóa bỏ.
Lâm Đông phất tay, thu chó đen vào trong không gian trữ vật, chỉ để lại cái xích trụi lủi tại chỗ.
Bởi vì tiếng chó sủa vừa rồi có thể làm thứ gì đó để ý, cho nên Lâm Đông cũng không trì hoãn lâu, tiến vào trong chuồng trâu luôn.
Bên trong khu nhà đúng là có rất nhiều trâu, hơn nữa khác Trái Đất là hình thể lớn, mỗi con đều cao tới ba mét, cực kỳ hùng tráng, giống như Ngưu Ma Vương.
Lâm Đông không khách sáo, vừa đi qua vừa thu hết chúng vào trong túi...
...
Cũng chỉ mấy hơi thở, chuồng trâu cũng bị cướp sạch.
Sau đó Lâm Đông dọn quán, không hề dừng lại, rời khỏi nơi này ngay.
Nếu như bọn họ cắt đứt hoàn toàn thức ăn của khu vực sào huyệt zombie, chắc không bao lâu nữa chúng sẽ đói quá mà sinh bạo loạn.
Vì lý do an toàn, Lâm Đông tìm kiếm một lượt các sào huyệt zombie quanh đó, xác định không còn máu thịt tươi nữa.
Những nơi hắn đi qua, trăm dặm không còn lợn gà.
Thật ra ở khu vực biên giới nơi lưu đày còn có sào huyệt zombie khác, chẳng qua quy mô không lớn bằng Quỷ Hùng.
Lúc Lâm Đông đi qua, tiện đường vào thăm, vơ vét ít nhiều máu thịt. Dù sao hắn cũng không đi vô ích.
Làm xong mọi việc, hắn mới trở về ngọn núi hoang ở khu lưu đày, cùng Đại Tráng nghiên cứu đồ ăn mới mang về.
"Trâu này là đồ ăn Thi Vương ở thành Đại Dương mới được ăn. Không ngờ nó lại được đặt trước mặt ta." Đại Tráng cực kỳ kích động, khóe miệng đầy nước bọt.
Lâm Đông lấy một con dao găm ra, cắt một miếng trên người trâu, cắn một miếng nếm thử.
"Ừ..."
Lâm Đông gật đầu, cảm thấy vô cùng hài lòng. Chất thịt trâu này rất mềm, không ngờ còn ngon hơn trên Trái Đất.
"Được, các ngươi ăn lợn đi. Trâu này không hợp với các ngươi." Hắn ngẩng đầu nói với đám zombie Đại Tráng.
"Ặc..."
Mặt Đại Tráng ngẩn ra, sắc mặt hơi cứng đờ.
Có phải vừa rồi mình kích động vô ích không?
Đương nhiên ngoài trâu ra còn có một số giống loài khác nữa. Lâm Đông chưa từng thấy bao giờ, mà Đại Tráng cũng không biết tên.
Bọn họ thử từng loại một, ăn tới no nê.
Đại Tráng ăn no xong, đột nhiên nảy sinh xúc động muốn khóc. Bởi vì từ khi tiến hóa ra trí tuệ tới giờ, chưa bao giờ hắn trải qua cuộc sống giàu có như vậy.
Vốn chỉ toàn được ăn thịt kém cỏi, giờ được lựa chọn đồ ăn.
Đó là một loại xa xỉ với hắn.
"..."
Mà bên trong thành Đại Dương giờ tràn ngập lo lắng.
Quỷ Hùng trở về chuồng trâu chỉ thấy còn mỗi xích chó trụi lủi.
Không chỉ mất trâu, cả chó giữ cửa cũng bị trộm mất...
"Trâu đâu? Trâu đâu mất rồi? ??"
Quỷ Hùng nổi giận tới cực độ, tỏa ra vẻ khát máu ngập trời. Uy áp mạnh mẽ của Thi Vương khiến linh hồn kẻ khác phải run rẩy.
Đám đàn em xung quanh càng run lẩy bẩy.
"Không biết. Có thể... Là mất rồi."
"Mất rồi?"
Quỷ Hùng nghiến răng, cảm thấy hắn nói thoải mái thật. "Zombie phụ trách trông coi chuồng trâu đâu? Cũng mất rồi à! ??"
"Lão đại, nghe lệnh ngài ra ngoài tìm lợn rồi mà." Tên đàn em không dám ngẩng đầu lên, đáp.
"..." Quỷ Hùng càng cạn lời, hàm răng tức tới ngứa ngáy, lửa giận trong lòng trào lên, suýt nữa mất lý trí.
"... Xong rồi. Hôm nay xong hẳn rồi!"
Không chỉ mất lợn mà cả bò cũng mất.
"Nhiều máu thịt súc vật như vậy, cho dù chất đống cũng thành một ngọn núi nhỏ... Có thể giấu đi đâu được chứ?"
Quỷ Hùng nhíu mày trầm tư.
Hắn cảm thấy kẻ trộm chúng đi có lẽ có năng lực đặc thù nào đó, khiến sào huyệt zombie của hắn gặp phải nguy cơ cực lớn.
"Chuyện này tuyệt đối không đơn giản. Sự kiện trộm lợn này là vì muốn tiêu diệt sào huyệt zombie của chúng ta." Dường như Quỷ Hùng đã nhận ra điều gì.
...
Trong khoảng thời gian gần đây, vô số zombie thành Đại Dương di chuyển giữa đồng hoang, thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm điên cuồng, tỏa ra tín hiệu đói khát.
Bọn chúng nóng nảy tìm kiếm máu thịt đã mất.
Kết quả là tìm kiếm nhiều ngày, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.
Ngay cả tự Quỷ Hùng ra tay cũng không có tác dụng.
Lâm Đông và đám zombie Đại Tráng vẫn ẩn nấp bên trong núi hoang nơi lưu đày, không có bất cứ hành động gì, mặc cho đám zombie bên ngoài kia phát cuồng ra sao cũng hoàn toàn không để ý tới, chỉ vui sướng nếm thử đủ loại máu thịt.
"Ở đây không có gà sao?"
Trong đám súc vật Lâm Đông vơ vét được lại không phát hiện ra gà, thậm chí loài vật tương tự cũng không thấy.
"Gà à? Không có đâu..."
Mặt mũi Đại Tráng mơ hồ lắc đầu, dường như chưa từng nghe nói tới.
"Có lẽ ở trung tâm đại lục sẽ có thể tìm được gà. Bởi vì càng đi vào bên trong hoàn cảnh càng tốt hơn, nghe nói còn một ít rừng rậm, sông ngòi."
Lâm Đông nghe hiểu ý của hắn, khu vực đại lục trung tâm có tài nguyên phong phú hơn. Dù sao nơi này cũng chỉ là biên giới của khu vực lưu đày nên cực kỳ cằn cỗi.
"Vậy ở nơi trung tâm nhất của đại lục là gì?"
"Ta cũng không rõ. Ta chỉ là một zombie ở biên giới, không thể giải thích nhiều cho ngươi được."
Đại Tráng khờ khạo lắc đầu.
Nhưng rõ ràng là càng đi vào giữa, thực lực của sào huyệt zombie sẽ càng mạnh. Cụ thể đạt tới trình độ nào thì trước mắt chưa thể phán đoán được.