Chương 886:
Mà dưới chân hắn là một thi thể mềm nhũn, khuôn mặt dữ tợn còn mang theo vẻ kinh hoàng, con mắt trợn trừng, giống như chết không nhắm mắt.
Đó chính là Thi Vương Ghana mà Đại Tráng vô cùng sợ hãi!
"Cô... Cô ta chết rồi"
"Sao lại chết ở đây..."
"Không biết. Hay là ảo giác?"
"..."
Một đám zombie đàn em cũng không thể tin được. Thi Vương hung ác vừa còn đuổi giết mình, trong nháy mắt đã biến thành thi thể.
Đại Tráng nhìn về phía Lâm Đông, nghĩ tới điều gì ngay.
Hiển nhiên Ghana truy sát đến, sau đó bị hắn xử.
Nhưng... Ghana là đại thi tướng dưới trướng Quỷ Hùng, thực lực mạnh mẽ, lại là Thi Vương tốc độ, rất khó đánh chết.
Thế này có nhanh quá không?
"Này, đừng nhìn nữa. Nhanh lên đi." Lâm Đông nhắc nhở.
"À à, vâng!"
Đại Tráng kịp phản ứng. Bởi còn rất nhiều zombie đang túa ra từ sào huyệt zombie, chạy về hướng này.
Tiếng gào rống của zombie đã càng ngày càng gần.
Phù!
Hắn vội mang đàn em nhảy ra khỏi cửa hang, sau đó không thèm quay đầu, chạy thẳng về hướng nơi lưu đày.
Bởi nơi đó địa thế bao la, vô biên vô hạn. Chỉ cần trốn vào trong đó sẽ rất khó bị tìm thấy.
Mấy bóng zombie càng chạy càng xa, không bao lâu đã biến mất trên mặt đất thê lương...
Chờ thi triều thành Đại Dương vọt tới nơi này thì chỉ còn thấy một bộ thi thể lẻ loi nằm lại.
Ghana nằm trên mặt đất giống như một bãi bùn nhão, trên mặt còn giữ nguyên vẻ hoảng sợ, giống như gặp phải chuyện gì cực kỳ đáng sợ vậy.
"Chị Ghana, ngươi làm sao vậy? Mau tỉnh lại đi!"
Mấy tên đội trưởng cấp A hay B vây ngay lại, lo lắng gọi to.
Nhưng Ghana không phản ứng chút nào, khí tức đã biến mất từ lâu.
"Cô ấy... Chết rồi! !!"
Vẻ mặt đám đội trưởng hoảng hốt, nội tâm càng vô cùng kinh hoàng.
Vừa rồi còn khỏe khoắn thế mà...
Tự dưng chết đi như vậy.
"Mau! Chúng ta phải mau báo cho lão đại Quỷ Hùng!"
Một tên đội trưởng vội vàng nói.
...
Mà lúc này Lâm Đông đã dẫn theo đám zombie đi tới biên giới nơi lưu đày, tìm một vùng núi đá hoang vắng trốn.
Tiếng gió gào thét bị đá tảng ngăn cản, không khí trở nên yên tĩnh hơn ít nhiều.
"Kích thích! Quá kích thích!"
Đại Tráng nhớ lại hoàn cảnh vừa rồi, vẫn cảm thấy hết hồn hết vía.
Đám đàn em cũng rối rít cảm thán.
"Thật không thể nào ngờ nổi có thể trộm cả trại lợn."
"Mà quan trọng hơn là lão đại có giết luôn Thi Vương Ghana!"
"Một chữ thôi, tuyệt!"
"..."
Lâm Đông nuốt một viên tinh hạch cấp SS, hấp thu năng lượng. Một dòng nước ấm tuôn khắp tứ chi bách hải, vô cùng thoải mái. Đây là cảm giác đã lâu hắn không gặp.
Sau đó hắn phất tay, ném ra xác một con lợn to, dự định nghiên cứu khẩu phần ăn của đám zombie ngoài hành tinh này.
Đầu tiên hắn lấy một con dao ăn ra, cắt một vết hình tam giác trên thân lợn, giống như cắt dưa hấu.
Sau đó, Lâm Đông lại dùng mũi dao đâm vào, khoét miếng thịt kia ra.
Một mùi tanh tràn ngập chóp mũi ngay.
Lâm Đông đặt miếng thịt đỏ tươi kia vào miệng, cắn một miếng nhỏ.
Phì!
Nhưng hắn nhíu mày ngay, nhổ ra ngoài luôn.
Đúng như dự đoán, thịt lợn này cực kỳ khó ăn. Bởi thức ăn gia súc của chúng chỉ có cỏ khô, lại to tới mức này, nghĩ đã biết là không có dinh dưỡng gì rồi.
Nhưng đám zombie Đại Tráng đứng cạnh nhìn hắn đã chảy nước bọt ròng ròng, ánh mắt chằm chằm.
"Lão đại, ngươi thấy thế nào? Không thích ăn à?"
"Ừ, các ngươi ăn đi."
Do hoàn cảnh khí hậu như thế, Lâm Đông cũng không quen ăn thịt lợn ngoài hành tinh.
Mà đám Đại Tráng lại không kén ăn, được Lâm Đông cho phép bèn nhào về phía trước, nằm úp sấp trên thi thể con lợn gặm ăn.
"Ừm, ngon quá. Ực ực...."
"Đúng vậy. Đã lâu rồi ta chưa được ăn thịt sướng miệng!"
"Cái gì mà đã lâu hả? Từ trước tới giờ chưa bao giờ ta được ăn thịt!"
"..."
Lúc này, tiếng xé rách, tiếng nhai nuốt vang lên không ngừng.
Mấy con zombie ăn ngấu nghiến hết con lợn rất nhanh.
Lâm Đông lại rót một ly nước trái cây uống sắc mặt mình.
Thức ăn ngoài hành tinh kém quá...
Ở đây không có các loài, tài nguyên thiếu thốn, hiển nhiên không nuôi được thứ thịt nào khác.
Nhưng ngay lúc này, trên bầu trời trong xanh, dưới ba mặt trời chợt truyền tới hàng loạt tiếng nổ vang. Dường như có một điểm sáng nhỏ xoẹt qua mặt đất nơi lưu vong này.
"Hả? Thiết bị bay?"
Lâm Đông ngẩng đầu nhìn lại, dù cự ly rất xa nhưng dựa vào ánh mắt của hắn vẫn có thể thấy rõ ràng.
Nhưng đám zombie Đại Tráng lại hoảng sợ như thỏ nhỏ, sắc mặt tái đi, vội vàng ẩn nấp.
"Mau trốn đi!"
Bọn họ không thèm ăn thịt nữa, vội chạy tới sau tảng đá lớn, ngồi xổm trên mặt đất, không dám thò đầu ra.
Cho đến khi thiết bị bay bay đi xa, bọn họ mới thoáng buông lỏng.
"Sao thế?"
Lâm Đông liếc bọn họ, cảm thấy quá cẩn thận.
Đám zombie này đúng là lưu vong khắp nơi.
Hơi có gió thổi cỏ lay đã hoảng hết lên rồi.
Chẳng khác gì tù nhân bị truy nã...
Đại Tráng lộ vẻ xấu hổ.
"Lão đại, chúng ta cũng chẳng còn cách nào. Thế lực phương nào cũng đều có thể lấy mạng chúng ta. Ai biết trên thiết bị bay kia là người bên nào."
"Ta nghe tiếng bay kia và tốc độ của nó, cảm giác không giống thế lực của zombie, mà hình như nhân loại đi qua nơi lưu đày!"
Một tên đàn em nói.
"Nhân loại?"
Lâm Đông nhướn mày, có vẻ rất hứng thú.
Tên zombie đàn em gật đầu liên tục.
"Đúng vậy. Văn minh nhân loại ở một phía khác của vùng đất lưu đày. Bọn họ thường xuyên bay tới săn giết zombie, gọi hoạt động này là thí luyện."