Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 882

Chương 882:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 882:

Trong lúc thiết bị bay hoạt động, Lâm Đông vẫn phải thay thế tinh hạch vài lần.

Thời gian chậm rãi trôi qua, sáng tối luân phiên, kéo dài đã một tuần.

Lâm Đông đứng ở trước cửa sổ nhìn lại, phát hiện ra phía trước vẫn là mặt đất thê lương.

Nhưng không giống với lúc đầu, nhiệt độ bên ngoài giảm xuống đạt khoảng 30 độ, không còn nóng rực như khu vực trung tâm.

"Cuối cùng... Đại Tráng ta đã trở về rồi!"

"Đại Tráng cảm thán. Kể cả chính hắn cũng không thể ngờ tới việc bị ném tới nơi lưu đầy còn có thể trở về. Số phận kỳ diệu như vậy đấy.

Lâm Đông liếc hắn, thấy vẻ mặt hắn kích động, cảm thấy nên sửa tên hắn lại thành Hán Tam...

Lâm Đông quét nhìn mặt đất phí dưới, cho thiết bị bay nhanh chóng hạ xuống, cuối cùng thu đuôi lửa lại.

Xoẹt.

Cửa khoang mở ra hai bên. Lâm Đông đi từ bên trong ra

Đến lúc này, hắn mới chính thức bước trên mặt đất Tổ Tinh.

Tuy dưới chân không còn đá màu nâu đỏ, đất đai vẫn cực kỳ cằn cỗi, bên trong phần lớn là cát sỏi, rễ cây không có chất dinh dưỡng, rất khó phát triển thảm thực vật.

So sánh với Địa Cầu, nơi này rất hoang vu.

Nhưng những thứ này đối với Lâm Đông cũng không quá quan trọng. Hắn yên lặng nửa năm ở trên Địa Cầu, tiến hóa thân thể gần như dừng lại.

Đã lâu không cảm nhận được cảm giác cắn nuốt tinh hạch, tẩm bộ thân thể.

Thật ra trong lòng hắn cũng hơi khát vọng chuyện này.

Dù sao giết chóc là bản năng của zombie. Lâm Đông cũng không cam lòng cô đơn.

Hiện giờ tới Tổ Tinh, có thể nói là biển rộng cá nhảy, trời cao mặc chim bay. Nơi này... Mới là chiến trường giết chóc của hắn!

"Lão đại, tiếp theo chúng ta làm gì?"

Đại Tráng hỏi ngây ngô.

Lâm Đông nói luôn.

"Đi thành Đại Dương xem thử có tinh hạch cao cấp không, tiện tay... Trộm heo!"

...

"Vừa về lại trộm lợn à..."

Đại Tráng nói thầm. Nhưng nếu không trộm lợn thì không thể lấy được máu thịt, cho nên... Cũng là hành động bất đắc dĩ thôi.

Nhất định phải trộm con lợn này. Không trộm không được...

Dưới sự dẫn đường của đám zombie Đại Tráng, Lâm Đông đi về hướng thành Đại Dương.

"Đại ca, mời qua bên này có đường nhỏ, lẻn vào thôi!"

"Ừ ừ..."

Lâm Đông đi thẳng tới.

Đám zombie Đại Tráng cực kỳ cẩn thận, lặng lẽ nhìn qua nhìn lại, phân biệt phương hướng.

Địa thế xung quanh cũng không bằng phẳng, thỉnh thoảng sẽ có núi đá nhô lên, phía trên còn có ít cỏ dại khô vàng, phất phơ theo gió.

Trên đất cát bên dưới thỉnh thoảng có thể thấy xương khổ chất thành đống, nhìn khắp tầm mắt đều là cảnh tượng hoang vu tĩnh mịch.

Cả tinh cầu dường như đang từ từ héo rũ.

Dần dần, tiếng gào thét truyền tới từng đợt theo gió. Đó là một số zombie tinh nhuệ đang bộc lộ sự nóng nảy và cảm xúc đói khát.

Dường như nội tâm chúng đã bị đè nén từ lâu, muốn phải phát tiết ngay, lúc này lửa giận ngập trời, chạm tới là cháy.

"Zombie ở đây cũng nóng nảy thật..."

Lâm Đông tự cảm thán.

Đại Tráng gật đầu.

"Bởi vì hoàn cảnh sinh tồn quá ác liệt, mỗi zombie đều giãy dụa bên bờ vực tử vong, đương nhiên tiến hóa ra cảm xúc táo bạo."

"Cũng đúng..."

Lâm Đông gật đầu.

Sự tiến hóa của zombie chịu ảnh hưởng rất lớn bởi hoàn cảnh.

Nếu ở Trái Đất là tận thế của nhân loại, vậy thì ở đây là tận thế của tất cả sinh vật.

Rất nhiều loài vật đã chết.

Trước mắt, thế lực zombie đang ở trong thời kỳ mạnh mẽ, nhưng cái gì cũng có mặt trái, phát triển lâu sẽ đến lúc suy tàn. Cuối cùng cũng sẽ có một ngày bọn họ diệt vong cùng với tinh cầu này.

"Lão đại, phía trước chính là thành Đại Dương rồi!"

Đại Tráng đưa tay chỉ về phía trước, nói.

"Ghê đấy..."

Lâm Đông ngước mắt nhìn lại, nội tâm hơi thán phục.

Bởi nền văn minh trước kia của nhân loại đã bị xóa bỏ triệt để, phía trước hoàn toàn là quốc gia do zombie thành lập.

Rất nhiều kiến trúc bên trong giống như kim tự tháp, vô số đá tảng chồng chất, mỗi tòa đều cao tới hơn trăm mét.

Mà tòa nhà ở giữa càng cao ngất trời.

Hơn nữa, bên ngoài thành phố còn có tường đá rất cao, dù cách xây dựng thô sơ, mỗi chỗ kiến trúc đều là khe hở nhưng nhìn vẫn rất nguy nga đồ sộ.

Đây là thành trì hoàn toàn thích hợp cho zombie sinh tồn.

Nhất là tường thành và kiến trúc kia, nếu bị thi triều tấn công thì vẫn có tác dụng phòng ngự.

"Thật không tồi..."

Cảnh tượng trước mắt mang lại gợi ý rất lớn cho Lâm Đông. Trước kia khi còn ở Trái Đất, hắn đều chiếm cứ thành phố do nhân loại để lại.

Chưa bao giờ có ai nghĩ tới việc xây dựng một tòa thành chuyên thuộc về zombie.

Mặc dù tài nguyên của Tổ Tinh này khô kiệt nhưng tư tưởng vẫn rất tiên tiến.

Lâm Đông thầm tính toán, thành lập một sào huyệt zombie rộng lớn hùng vĩ, ít nhất có thể chứa được hàng triệu zombie.

Bên trong thành Đại Dương đầy tiếng gầm thét.

Dưới tường thành bên ngoài cũng có một số zombie đang di chuyển. Khi bọn chúng dừng lại, lúc thì rít gào, đều tỏa ra tâm tình nóng nảy.

"Nhiều zombie ngoài hành tinh thế..."

Lâm Đông nhìn lại, thấy số lượng bọn chúng khá nhiều, chỉ ở bên ngoài thành cũng đã tới bảy tám chục ngàn.

Phỏng đoán sơ bộ, bên trong cả sào huyệt zombie này, số lượng zombie phải gần triệu con.

"Lão đại, đi bên này. Ta biết đường ngầm thông tới sào huyệt zombie." Đại Tráng vẫy tay, nói.

"Ừ, tốt."

Lâm Đông bước theo chân hắn.

Chỉ thấy vòng vo một hồi, đến một ngọn núi hoang bên ngoài thi triều, mặt đất có một tảng đá thật lớn.

Đại Tráng nhìn quanh, thấy không có gì nguy hiểm, vì thế cúi người, hai tay đặt vào mép tảng đá, đột nhiên ấn mạnh xuống, khiến tảng đá nặng tới mấy chục tấn di chuyển đi.

Ầm ầm!

Phiến đá ma sát với mặt đất, truyền ra từng đợt tiếng vang.

Ngay sau đó, bên dưới xuất hiện một cái hang đen kịt. Gió lạnh bên trong thổi ra, cảm giác mát lạnh ập tới.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay