Chương 880:
Nhưng mấy tên zombie đàn em phía sau lại nắm chặt nắm tay, răng sắc cắn rộp rộp, mắt ngẫu nhiên có vẻ hung ác lóe lên, như đang cố gắng nhịn gì đó.
Hiện giờ dù đã có thiết bị bay nhưng từng đợt cảm giác đói khát dâng lên làm cho bọn họ không nén nổi cảm xúc khát máu, thậm chí nhìn hợp kim xung quanh cũng đều muốn đi cắn một miếng.
Đại Tráng chú ý tới trạng thái của bọn chúng, vội vàng cổ vũ.
"Các ngươi cố gắng lên! Còn ba ngày... Là chúng ta có thể ra ngoài rồi!"
"Ừ, được! Chúng ta cố hết sức!"
Zombie đàn em cắn răng.
Nhưng cảm giác đói khát mãnh liệt khiến hắn đã đến bờ vực sụp đổ.
Ba ngày... Thật sự có được không?
Hơn nữa dù ra khỏi nơi lưu đày thì có thể tìm được đồ ăn không?
"Chờ một chút..."
Một tên đàn em khác nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt trở nên hoảng sợ, dường như phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng.
"Đây là tốc độ bay nhanh nhất sao?"
"Thời điểm chúng ta bị lưu đày mất ba ngày ba đêm nhưng tốc độ ít nhất nhanh gấp đôi bây giờ!"
"..."
Lâm Đông nghe vậy nhướn mày, nội tâm hơi kinh ngạc.
Thiết bị bay này đã là công nghệ cao nhất của công ty Tek. Nếu máy bay bản địa nhanh gấp đôi... Chứng tỏ trình độ khoa học kỹ thuật vượt xa Địa Cầu.
Mà quan trọng nhất là thiết bị bay hắn vừa nói là loại Thi Vương dùng cho phạm nhân lưu vong.
Bởi vậy có thể phán đoán rằng còn có nhiều loại tiên tiến hơn nữa.
Nếu còn có văn minh nhân loại, vậy thì trình độ khoa học kỹ thuật kia khó có thể tưởng tượng nổi.
Tuy nhiên đối với mấy con zombie này mà nói, đơn giản lúc này là sấm sét giữa trời quang.
"Nếu nói vậy thì... Ít nhất chúng ta muốn bay ra ngoài phải mất sáu ngày à?"
"Trước mắt thì có vẻ như vậy."
"Hả? Không được! Vậy chắc chắn ta không chịu nổi!"
"..."
Lòng tin vừa được lập lại của đám zombie sụp đổ tan rã trong nháy mắt.
Bộ mặt chúng càng dữ tợn, đã đến biên giới của việc mất đi lý trí.
Lúc này Đại Tráng cũng tỏa ra khí tức khát máu, mắt hiện lên vẻ hung ác.
"Các ngươi câm miệng! Nếu ai không chịu nổi nữa... Vậy thì ta sẽ đành phải xử lý!"
Vừa dứt lời, không khí xung quanh ngưng đọng lại.
Đám zombie kia cắn chặt răng sắc, im lặng không lên tiếng, tràn ngập không khí tiêu điều.
"Này? Làm gì mà căng thẳng thế?"
Giọng Lâm Đông vô cùng lạnh nhạt, vô cùng bình tĩnh, trong nháy mắt đã khiến bầu không khí dịu hẳn lại.
Sau đó hắn vung tay, ném ra mấy con gà chết.
Mùi máu thịt tươi kích thích thần kinh zombie. Ánh mắt bọn chúng nhìn chằm chằm vào mấy con gà chết trên mặt đất.
"Đây là... Thịt?"
Kích động thèm cắn nuốt mãnh liệt khiến bọn chúng không thể suy nghĩ nhiều, nhào lên phía trước ngay, há miệng cắn xé.
Tiếng nhai xương gà vang lên răng rắc, giống như nhai cà rốt, nuốt hết vào miệng, tuyệt đối không lãng phí.
Tất nhiên mấy con gà này căn bản không thỏa mãn hết cái bụng của bọn họ.
Mấy con zombie vẫn thèm thuồng, nằm sấp trên mặt đất, vươn đầu lưỡi dài ra liếm láp sàn nhà.
Chúng liếm cho hợp kim màu bạc sáng bóng, suýt nữa là rớt một lớp da.
Vẻ mặt Đại Tráng hưng phấn.
"Lão đại, vừa rồi là loại thịt gì thế? Ngon quá đi mất!"
"Đó là gà."
Lâm Đông trả lời.
"Gà à?"
Mặt Đại Tráng lộ vẻ tò mò, hình như không nhận ra loại sinh vật này.
"Gà gà ăn ngon thật..."
"Trước đây các ngươi chưa từng thấy nó bao giờ à?"
"Không, đây là lần đầu tiên ta thấy. Ta chưa bao giờ ăn loại thịt ngon như vậy."
Vẻ mặt Đại Tráng hưng phấn nói.
Rõ ràng sinh vật trên hành tinh này cũng rất khác Địa Cầu, tồn tại một số sai khác.
Mấy con zombie ăn xong thịt gà đều khen ngon không ngớt, tuy chưa ăn no nhưng ít nhất sẽ không biến dị.
Đồng thời ánh mắt chúng nhìn về phía Lâm Đông tràn ngập ánh sao sùng bái.
Hắn không chỉ có thiết bị bay, còn có máu thịt. Mấu chốt nhất là lại chia cho mình ăn.
Từ khi có trí tuệ tới giờ, chưa từng có ai quan tâm mình như vậy.
Nội tâm bọn chúng đã thầm quyết định.
Mình chắc chắn phải theo hắn! Lên núi đao, xuống biển lửa cũng kiên quyết không từ!
Lâm Đông nhìn ánh mắt "đói khát" của bọn họ, nội tâm cũng thấy hơi quái dị.
Tại sao à?
Vì hắn thấy hình như zombie trên hành tinh này có vẻ chẳng có tiền đồ gì...
Sau đó Lâm Đông hỏi tình hình chung của hành tinh này.
Đại Tráng nói, bọn họ gọi nơi này là "tổ tinh", chủ yếu có hai loài lớn là zombie và nhân loại. Về số lượng... Thì khó thống kê nổi.
Trước kia hắn chỉ lưu vong ở vùng ven, là một Thi Vương của một sào huyệt zombie.
Lão đại ở đó là Thi Vương cấp SS, tràn ngập nhiệt huyết, hiếu chiến cực độ, vì thế khởi nghĩa vũ trang, thề muốn quét ngang Tổ Tinh, xây dựng hoành đồ bá nghiệp.
"Lúc ấy chúng ta có thi triều khoảng ba trăm vạn quân, trùng trùng điệp điệp, xuất phát từ biên giới nơi lưu đày, chuẩn bị làm lớn một phen."
Ánh mắt Đại Tráng lộ vẻ cảm thán và hồi ức. Nội tâm hắn vẫn cảm thấy vô cùng phấn khởi vì những năm tháng chinh chiến ấy.
"Sau đó thì sao?"
Lâm Đông hơi tò mò với chuyện này.
Đại Tráng gãi đầu.
"Sau đó... Trận chiến đầu tiên, vừa tới thành Đại Dương đã bị bá chủ Quỷ Hùng diệt luôn. Thi triều ba trăm ngàn quân tan tác, gặp phải tàn sát điên cuồng. May mắn là thực lực của ta mạnh, chạy tương đối nhanh nên mới may mắn sống sót..."
"Ồ..."
Lâm Đông gật đầu, cảm thấy đây cũng là một chuyện cũ bi thương.
"Trận chiến thành Đại Dương táng gia bại sản."
Đại Tráng nói tiếp: "Sau đó ta mang mấy tên đàn em lang thang bên ngoài. Nhưng bởi đói khát quá độ, bí quá hóa liều, bọn ta trở về thành Đại Dương trộm một con lợn mán ăn, kết quả số đen lại bị bọn chúng bắt."