Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 879

Chương 879:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 879:

Cuối cùng hắn có thực lực gì?

Lâm Đông phát hiện ra thực lực Thi Vương trước mắt cũng không kém, chậm chí đạt cấp S, dù là hệ lực lượng nhưng tiến hóa ra trí tuệ không thấp.

"Nơi này là nơi nào?"

"Nơi... Lưu đày."

Thi Vương sức mạnh bởi sợ hãi nên nói chuyện hơi cà lăm.

Lâm Đông nghe thấy cái tên này là cảm thấy đây chẳng phải nơi tốt đẹp gì.

Thi Vương kia thấy thế cũng rất ngạc nhiên.

"Ngươi... Không biết sao? Đắc tội với bá chủ thành Đại Dương sẽ bị lưu đày tới đây. Đối với zombie mà nói, đây là loại hình phạt ác độc nhất."

"Ồ..."

Lâm Đông gật đầu, thoáng hiểu ra.

Ném zombie đến vùng đất thế này quả thật rất ác độc, chỉ có thể trơ mắt biến thành da đen, còn bị da đen vây công.

Mà bá chủ thành Đại Dương theo lời hắn nói chắc cũng là một vị Thi Vương mạnh mẽ.

"Vậy còn bao lâu nữa mới có thể đi ra ngoài?" Lâm Đông không quan tâm tới những điều khác, mục tiêu hàng đầu là rời khỏi nơi này.

"Đây là trung tâm lưu đày. Chúng ta cũng không biết bao lâu nữa mới có thể ra ngoài."

Thi Vương kia nói, lộ vẻ bất đắc dĩ.

"... Trung tâm? ??"

Lâm Đông nhướn mày. Mình đi lâu như vậy, còn bay một ngày, kết quả không ngờ nơi này vẫn là trung tâm.

Hiện giờ nghĩ lại... Không loại trừ khả năng là đi nhầm đường.

Lúc mới tới đây, căn bản Lâm Đông không nghĩ tới vấn đề khoảng cách, hiện tại mới phát hiện ra, Địa Cầu tuyệt đối không so sánh nổi với nơi này.

Lần này sơ ý rồi... Không xem xét kỹ.

Lâm Đông cảm thấy đi tới hành tinh khác phải cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Một tên đàn em phía sau lưng Thi Vương uể oải nói.

"Vô dụng thôi. Không có zombie nào có thể ra khỏi nơi lưu vong. Cuối cùng chúng ta sẽ biến thành da đen."

"Vậy tại sao các ngươi lại bị đưa tới đây?"

Lâm Đông tò mò hỏi.

"Thiết bị bay. Chúng ta bị ném lên thiết bị bay đưa tới đây. Lúc đó phải bay trọn vẹn ba ngày ba đêm mới tới nơi."

Tên zombie đàn em chậm rãi cúi đầu, nội tâm càng tuyệt vọng.

Zombie còn lại cũng thế. Bay ba ngày, vượt qua không biết bao xa, dựa vào thân thể đi ra ngoài căn bản là không có khả năng.

Vô số cảm xúc tiêu cực sinh sôi điên cuồng trong lòng, kích thích thần kinh táo bạo của zombie, khiến bọn chúng phát điên.

Grào!

"Ta không chịu nổi nữa. Chết ở nơi này luôn cho xong. Đói quá đi mất..."

"Ngươi cố chịu đựng đi! Nhất định phải duy trì lý trí!"

Thi Vương cầm đầu thấy đàn em phát cuồng, sắp mất lý trí vội vàng đè bả vai hắn xuống, khống chế hắn.

Nhưng loại cảm xúc tiêu cực này dường như có tính truyền nhiễm.

Mấy con zombie còn lại cũng lần lượt biến thành điên cuồng, sắp tới biên giới trí tuệ, căn bản không chịu sự điều khiển của Thi Vương nữa.

"Lý trí? Ngươi bảo ta giữ lấy lý trí?"

"Ta không chịu nổi nữa..."

"Chúng ta căn bản không thể ra được. Giải thoát luôn đi!"

"Rống... Ta cũng không muốn chịu đựng nữa!"

"..."

Mấy con zombie rống giận liên tiếp, rơi vào cảnh sắp mất kiểm soát.

"Này! Các ngươi muốn làm gì?"

Thi Vương cầm đầu rống giận. Bởi thể lực của hắn mạnh mẽ, chịu đói tương đối tốt cho nên vẫn còn kiên trì được.

Nhưng đám đàn em kia căn bản không dừng lại nổi, không thể khống chế nổi.

Trong lúc tuyệt vọng này, trên đỉnh đầu của đám zombie truyền tới một loạt tiếng nổ vang.

Một thiết bị bay đang trong trạng thái điều khiển tự động chậm rãi rơi xuống phía sau Lâm Đông.

Thây thiết bị bay màu bạc, phản xạ ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời, trông vô cùng đẹp mắt, tràn đầy cảm giác khoa học kỹ thuật.

Vốn zombie đang gào thét điên cuồng ở đây đột nhiên im bặt, đều đứng ngây ra tại chỗ, khiến nghe được cả tiếng kim rơi.

Chỉ còn lại tiếng gió thổi ù ù qua vùng đồng hoang...

...

"Thiết... Thiết bị bay?"

Mặt đám zombie lộ vẻ ngạc nhiên, chưa bao giờ ngờ tới thứ này lại xuất hiện ở đây.

Thi Vương thủ lĩnh phản ứng rất nhanh.

"Ngươi cũng bay tới đây à?"

"Ừ, cũng có thể nói như vậy."

Lâm Đông không phủ nhận.

Zombie vốn điên cuồng thoáng cái biến thành vui mừng và ngạc nhiên. Điều này có nghĩa là bọn họ có khả năng rời khỏi nơi này.

Mấy tên zombie đàn em chạy vội tới trước mặt Lâm Đông, thái độ trở nên cực kỳ cung kính.

"Lão đại, sau này ta sẽ đi theo ngươi. Chỉ cần dẫn chúng ta rời khỏi đây thôi."

"Ta cũng vậy... Chỉ cần có thể rời khỏi đây, ngươi muốn ta làm gì cũng được."

"Ta cũng vậy."

"..."

Mấy tên zombie đàn em vội vàng bày tỏ lòng trung thành, sợ đối phương không mang mình theo.

Mà Lâm Đông đang thiếu người dẫn đường, cần hiểu rõ tình huống của cả hành tinh này. Mấy vị trước mắt này cũng thích hợp.

"Ừ, vậy thì đi thôi."

"Vâng vâng!"

Đám đàn em vội vàng đồng ý, hấp tấp chạy lên thiết bị bay.

Thi Vương dạng lực lượng ở phía sau đang đứng ngẩn ra.

"Ơ... Chuyện gì thế này?"

Mấy tên đàn em của mình trong nháy mắt đều chạy theo hắn rồi, bỏ mặc mình luôn... Đúng là loại gió chiều nào theo chiều ấy.

Tuy nhiên nhìn bọn họ tiến vào thiết bị bay, cửa sắp đóng lại, nội tâm hắn vô cùng lo lắng.

"Lão đại... Chờ ta với. Ta còn chưa lên mà."

"..."

Thi Vương loại lực lượng vội vàng chạy lên thiết bị bay rồi, cửa khoang đóng lại. Đuôi lửa màu lam phía sau phun ra. Thiết bị bay đột ngột bay lên từ mặt đất, hóa thành một vệt sáng, biến mất trên bầu trời.

Một đám zombie vào trong thiết bị bay, vội vàng đánh giá, cảm thấy vô cùng mới lạ.

Bởi vì Thi Vương loại lực lượng rất cao, thế nên còn phải hơi cúi đầu.

Lâm Đông nhìn hắn hỏi.

"Ngươi tên là gì?"

"Ta... Ta tên là Đại Tráng."

Thi Vương trả lời.

Lâm Đông gật đầu, cảm thấy cái tên này cũng rất đúng mực, không cần phát huy tài hoa của mình, đặt tên mới cho hắn nữa.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay