Chương 875:
"Lâm Đông, thiết bị của chúng ta lại nhận được tín hiệu từ bên ngoài!"
“Vẫn là tộc Bất Tử kia gửi tới.”
“Lần này chúng ta có nên trả lời hắn không?”
“Theo ý kiến của tôi, vẫn là không để ý tới hắn thì hơn!”
“...”
Mới đầu, Lâm Đông còn tưởng rằng tin tức khôi phục ký ức có tiến triển, kết quả lại là đám tộc Bất Tử kia, khó tránh khỏi thất vọng.
“Xem hắn nói gì đi.”
“Vậy được rồi.”
Giáo sư Mạnh trả lời trước một câu, sau đó lại gửi cho hắn mấy đoạn ghi âm.
Sau khi mở âm thanh lên, đúng là giọng của tộc Bất Tử.
“Ta biết ngươi đã có đủ chìa khóa không gian.”
“Nghe nói ngươi muốn khôi phục ký ức cho zombie đúng chứ?”
"Mau ghép chìa khóa không gian lại, sau đó tới tìm ta, ta có thể giúp ngươi..."
......
Lâm Đông nghe xong đoạn ghi âm, im lặng một lúc lâu.
Lại quay đầu nhìn về phía Trình Lạc Y, huy động cả địa cầu cũng không cách nào giúp cô tìm lại ký ức, nhưng ở hành tinh bên ngoài khả năng cao sẽ có thể.
Quan trọng nhất chính là, đám tộc người ngoài hành tinh kia vẫn luôn như hổ đói rình mồi, nhất quyết phải ép hắn tới chết mới thôi.
Nói không chừng một ngày nào đó chúng sẽ tìm được cách đổ bộ xuống Lam Tinh.
Quá trình tiến hóa của Lâm Đông gần như đã đình trệ, bởi vì hắn đã không còn đối thủ, cũng không có mục tiêu săn đuổi gì.
Hấp thụ tinh hạch cấp thấp dường như đã không còn mấy hiệu quả.
Có lẽ... đến lúc nên mạo hiểm ra ngoài một lần rồi…
Thế là, Lâm Đông nhắn lại với giáo sư Mạnh.
“Vậy chuẩn bị tổng hợp phiến đá đi.”
"Cái gì? ??"
Giáo sư Mạnh nghe vậy thì cực kỳ kinh ngạc, chỉ trả lời bằng một chuỗi dấu chấm hỏi.
"Không phải trước đây ngài không thèm để ý tới hắn sao? Sao lần này lại như thế? Hơn nữa, đám tộc Bất Tử kia chắc chắn là đang gạt người, chúng chỉ đang cố ý dẫn dụ ngài mang phiến đá tới tìm chúng thôi. Tin thật là bị lừa đấy!"
“Tôi biết.”
“Ngài biết vậy sao còn làm?” Giáo sư Mạnh càng khó hiểu hơn.
Lâm Đông trầm ngâm một lúc lâu mới trả lời, “Tôi tổng hợp phiến đá cũng không liên quan gì tới hắn.”
"Ồ, vậy thì tôi hiểu rồi..."
Một lúc lâu sau giáo sư Mạnh mới trả lời, cũng không khuyên bảo hắn nữa, bởi vì có lẽ đã đoán ra được ý đồ của Lâm Đông...
......
Tin tức Lâm Đông muốn tổng hợp phiến đá nhanh chóng được lan truyền.
Chuyện này bạo động tới mức nào, rất dễ để tưởng tượng.
Mấy thế lực lớn vốn yên bình bấy lâu nay lại một lần nữa náo động.
“Cái gì? Lâm Đông muốn ra ngoài hành tinh á?”
Trong nơi trú ẩn, vẻ mặt Trần Minh kinh ngạc, hắn há to miệng, to đến mức đủ để nhét thêm một quả trứng ngỗng vào.
Khương Dao bên cạnh nhéo cằm, suy nghĩ một lát rồi nói.
"Hiện giờ hắn đã trở thành bá chủ Lam Tinh rồi, căn bản không có thế lực nào có thể chống lại được hắn nữa, chuyện này không phải rất tốt sao, sao còn phải ra ngoài làm gì chứ?"
"Mọi người nói xem... có phải vì muốn tìm lại ký ức cho Trình Lạc Y không?"
Đôi mắt Trần Minh sáng lên.
Bởi vì trước đó bọn họ cũng đã từng bàn luận, nếu ở Lam Tinh không có cách chữa, không biết liệu Lâm Đông có định ra ngoài hành tinh hay không?
Nhưng sau khi mọi người thảo luận xong đều nhất trí cho rằng, với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không mạo hiểm như vậy...
"Chậc chậc, xem ra Lâm Đông nói là giữ lời thật, thậm chí còn không ngại ra ngoài giúp chị Trình tìm lại ký ức cơ mà!"
"Đúng vậy… không ai biết bên ngoài hành tinh sẽ có gì, chắc chắn sẽ rất nguy hiểm."
Nghĩ tới đây Trần Minh có chút không dám tưởng tượng.
Dù sao thì, đám người ngoài hành tinh từng xuất hiện từ trước đến nay, không một ngoại lệ, không có thứ nào tốt đẹp cả.
Tôn Vũ Hàng nãy giờ vẫn luôn im lặng, lúc này mới từ tốn nói ra.
“Tôi cảm thấy, Lâm Đông ra ngoài hành tinh, cũng không phải chỉ vì chị Lạc Y.”
......
Để nói về nơi náo loạn nhất, tất nhiên vẫn phải kể đến sào huyệt của Giang Bắc, dù sao việc này cũng liên quan mật thiết đến bọn họ.
"Những ngày nhàm chán cuối cùng cũng kết thúc rồi!"
Khóe miệng Tiểu Bát nhếch lên, cảm thấy vô cùng phấn khích.
Đối với cô mà nói, chỉ sợ thiên hạ quá bình lặng, tháng ngày yên bình mới chính là một loại tra tấn ác độc nhất, chỉ có giết chóc mới có thể lấp đầy nội tâm trống rỗng trong lòng cô mà thôi.
Tanker bên cạnh liếc cô một cái.
“Sao nhìn ngươi vui thế? Chắc gì đại ca đã dẫn theo ngươi, đến lúc đó có khi ngài ấy sẽ mang ta theo thay vì ngươi đấy!"
“Phập…”
Móng vuốt sắc bén của Tiểu Bát theo thói quen cắm vào eo hắn.
Mà bốn người đám Tai Thính cũng đã bắt đầu tổ chức "Hội nghị khẩn cấp".
“Xem ra con đường bá chủ của ta… mãi mãi không có điểm cuối mà!" Tai Thính cảm thán.
Bắt Tôm gãi đầu, "Vậy chúng ta trở thành bá chủ vũ trụ luôn là được rồi.”
“Đúng!”
Tai Thính trả lời một tiếng, "Đúng là chỉ ngươi hiểu ta, đến lúc đó chúng ta sẽ nhận thêm vài tên đệ tử ngoài hành tinh, chúng sẽ thế nào đây ta?"
"Nhưng mà... rốt cuộc thì ngoài hành tinh có gì thế?" Sương Mù rất tò mò.
Đầu Tàu suy nghĩ một chút rồi nói, “Chắc là có nhiều thứ mạnh lắm, có Thi Vương này, hay nhân loại gì đó.”
"Có tôm không?"
“...”