Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 867

Chương 867:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 867:

"Nguy rồi! Lâm Đông bị đóng băng rồi!"

Đám người Trần Minh ở phía xa xa lộ vẻ kinh hãi. Đây là lần đầu tiên chuyện thế này xảy ra.

Tôn Vũ Hàng cau mày.

"Sinh mệnh ngoài vũ trụ kia thật sự hơi mạnh, cảm thấy rất biến thái!"

"Lâm Đông, hắn... Không phải cũng theo bước chị Lạc Y chứ?"

Khuôn mặt Khương Dao nghiêm trọng.

Trong lòng bọn họ tràn ngập áp lực. Đối thủ mạnh mẽ khiến bọn họ cảm thấy tuyệt vọng.

Oa...

Tôn Tiểu Cường không nén nổi đau lòng, há miệng khóc to. Hiện giờ Trình Lạc Y chưa biết sống chết, nếu Lâm Đông lại chết trận thì hắn sẽ mất đi hai người bạn cực kỳ quan trọng.

"Hai tên kia bắt nạt người khác, hợp lực đối phó với mình Lâm Đông! Hai bắt nạt một, chơi xấu, hu hu hu hu..."

"..."

Trái lại, đám người Bá tước đều lộ vẻ vui mừng, cảm thấy tới đây không phí công, đối thủ lớn nhất của mình đã bị xử lý.

Có lẽ trên con đường đi tới đỉnh cao, ngoài thực lực thì vận khí cũng rất quan trọng. Đây chính là số mệnh đã định.

"Còn nói là ta chết chắc rồi! Thật sự là nói khoác không biết thẹn, giờ chết chính là ngươi! !" Bá tước quát khẽ.

Nhưng nếu nói kích động nhất ở đây thì phải là Liễu Bạch Nguyệt.

Cô ta đợi đã rất lâu, cuối cùng cũng đợi được tới ngày hôm nay.

Ngọn núi lớn vẫn đè trong lòng sắp sụp đổ trước mặt. Lỗ chân lông khắp toàn thân cô đều giãn ra, cảm thấy vô cùng vui sướng.

"Cuối cùng... Cũng sắp thắng rồi!"

Trên đỉnh núi, không Lawn vẫn mạnh mẽ như cũ, cặp mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Đông, trong mắt lộ vẻ phấn chấn, muốn giết nhanh chóng.

Thân hình hắn nhoáng lên, chạy nhanh như lốc xoáy, lòng bàn tay ngưng kết ra băng chùy sắc bén, đâm thẳng vào gáy đối phương.

Dường như chỉ một giây nữa là nó sẽ đâm xuyên qua!

"Chết đi!"

Lawn quát to một tiếng.

Nhưng đột nhiên, một luồng áp lực mạnh mẽ tràn ngập ra, giống như biển máu ngập trời, làm cho cả không gian dừng lại.

Băng chùy của Lawn như gai nhọn đâm vào tường không khí, tốc độ đột nhiên giảm xuống, phát ra tiếng ma sát ù ù.

"Cái..."

Hô hấp của hắn cũng nghẹn lại, trái tim hiện lên dự cảm xấu.

Chỉ thấy Lâm Đông bị đóng băng, đôi mắt bỗng nhiên chuyển động, tầng băng trên người rung động, vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện dày đặc, cho đến khi nổ tung ầm một tiếng.

Mảnh băng trong suốt bay tán loạn khắp nơi, bắn ra như đạn pháo.

"Ta ghét những thứ bẩn thỉu..."

Lâm Đông thoát vây, cong tay lên. Khí huyết đỏ sậm xoay quanh trên nắm tay, giống như khốn long ra biển, đấm thẳng về hướng Lawn.

Lực lượng cuồng bạo như một ngôi sao rơi xuống. Những nơi nắm đấm đi qua, tất cả đều tan thành mây khói.

Ầm ầm!

Căn bản Lawn không né tránh kịp, bị đấm thẳng. Hắn như bị một ngọn núi lớn va phải, chùy băng trong tay nổ nát, thân thể bay tung về phía sau.

"Ặc?"

Bá tước thấy thế, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Vừa cho rằng tên này có thể xử lý Lâm Đông, không ngờ Lâm Đông lại thoát ra khỏi đóng băng, đánh bay hắn chỉ bằng một đấm.

Lawn nện mạnh xuống mặt đất, đập ra một cái hố to. Một dòng máu tươi đỏ sậm tràn ra từ khóe miệng hắn. Cơ thể chấn động, giờ hắn đã bị thương.

"Thế này không phải cũng là... Đồ vô dụng à?"

Bá tước mắng thầm.

Bởi vậy, có thể thấy... Vẫn phải tự mình ra tay thôi.

Nhưng quay đầu lại, hắn phát hiện ra sắc mặt Lâm Đông lành lạnh, đã cởi bỏ quần áo, lộ ra cơ bắp hoàn mỹ như tác phẩm nghệ thuật trên người.

Cùng lúc này, một luồng huyết khí nhàn nhạt tràn ra khỏi cơ thể, đại biểu cho thể lực mạnh mẽ tới cực độ.

Lực lượng thi vực bắt đầu khởi động quanh thân, nén ép lại trong phạm vi năm mét. Không gian rung động bất an, tỏa ra hơi thở hủy diệt.

Nội tâm Bá tước hoảng hốt, sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

Mà Lawn mới đứng dậy từ mặt đất, mới lau đi vết máu nơi khóe miệng, thấy cảnh trước mắt lại cảm thấy quen thuộc vô cùng. Đồng tử hắn co rút mạnh lại, biến thành nhỏ như lỗ kim.

"Bắt đầu rồi..."

"Hắn lại cởi quần áo rồi!"

"..."

Nhớ rõ lần trước ý thức Lawn giáng xuống cũng bị Lâm Đông đánh bại như vậy.

Trong lòng Bá tước cũng rất kiêng dè.

"Thế này là thế nào?"

"Ngươi có thể lý giải là giai đoạn thứ hai. Chúng ta phải hợp tác chân thành, nếu không sẽ vô cùng nguy hiểm."

Lawn nói nghiêm túc, trong lòng vẫn sợ hãi với thất bại lần trước.

Nói như trước đây, bản thể thức tỉnh năng lực của hắn còn không bằng dung hợp người cải tạo trước đây, chỉ có thể lực tốt hơn thôi.

Sức chiến đấu tổng hợp dù mạnh hơn người cải tạo thế hệ năm nhưng cũng rất có hạn...

Lâm Đông để trần thân trên, đứng trong thế giới đóng băng, khí tức trên người vững vàng, giống như không cảm thấy rét lạnh chút nào.

Huyết khí đỏ tươi càng lúc càng mãnh liệt, giống như đang cháy.

"Các ngươi chôn cùng đi..."

Cơ thể Lâm Đông nhoáng lên, tốc độ cực hạn đã vượt qua mắt thường có thể thấy được, xen lẫn năng lượng đáng sợ của thi vực, giống như biển máu ngập trời sôi trào lên.

Bá tước cảm nhận được khí tức mạnh mẽ, không dám khinh thường chút nào, gân xanh nổi đầy mặt, hai răng nanh sắc bén nhe ra, móng tay nhọn hoắt biến thành thon dài, hóa thân thành hình thái chiến đấu cuối cùng của quỷ hút máu.

Hắn nắm chặt tay, đập thẳng vào mặt Lâm Đông. Huyết khí màu đỏ tươi tràn ngập, tỏa ra uy áp mạnh mẽ.

Thi Vương chiến đấu đến cuối cùng vẫn dựa vào thể lực.

Lâm Đông không né tránh chút nào, lực lượng ngưng tụ quanh thân thể, bộc phát một đòn hết sức.

Hai nắm đấm thép gặp nhau giữa không trung.

Ầm!

Một giây sau, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Cả đỉnh núi sụp đổ liên tiếp. Vô số tảng đá lớn lăn ầm ầm xuống vực sâu.

Núi lớn rung chuyển như động đất.

Ngay cả bên trong nơi tránh nạn cũng bị ảnh hưởng, lắc lư rất mạnh. Đá vụn trên đỉnh đầu xen lẫn bụi đất tuôn rơi.

"Hu hu hu... Mẹ ơi, con sợ!"

"Nơi này sắp sập sao?"

"Chúng ta... Có phải chúng ta sắp chết ở đâu không? Hu hu hu..."

"..."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay