Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 866

Chương 866:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 866:

Nhưng ngay khi hai đại lĩnh vực giằng co, không ai chú ý một bóng đen lặng lẽ lướt từ phía xa tới.

Cái bóng kia như ác quỷ, đến sau lưng Tiêu Dương cũng chậm rãi đứng dậy, hiện ra bóng người một Thi Vương.

"He he he he! Đột kích!"

Vuốt xương sắc bén của Tiểu Hắc đâm vào tim đối phương.

Phập...

Vẻ mặt đắc ý của Tiêu Dương cứng đờ, ngược lại lộ vẻ đau đớn kịch liệt, chậm rãi quay đầu nhìn lại, thấy một khuôn mặt đen kịt đang tươi cười dữ tợn.

Bị tập kích bất ngờ, lĩnh vực hỏa diễm rung chuyển, suy yếu đi rất nhiều trong nháy mắt.

Chậu Hoa nắm bắt cơ hội ngay, năng lượng màu xanh biếc bùng lên. Lập tức càng nhiều dây leo phóng lên cao, áp chế ngọn lửa, bốc từ phía dưới lên.

Tiêu Dương chỉ cảm thấy cổ tay, eo, cổ đều căng ra, bị dây leo quấn quanh, mắt lộ màu xanh biếc dạt dào.

"Ặc ặc..."

Hắn đã bị bao phủ hoàn toàn, tiếng kêu thảm thiết thê lương nổ vang trên bầu trời đêm.

Ngọn lửa nóng rực kia cũng ảm đạm theo...

"..."

"Lại một người chết trận!"

Lawn cau mày, thầm mắng đám gian xảo này. Nếu dựa vào thực lực chân chính thì Tiêu Dương không kém bất cứ một Thi Vương nào. Thế như bọn chúng lại đánh lén.

Mà Chậu Hoa đã mất đi sự ngăn cản của Viêm Vực bèn như mãnh hổ xổ lồng, không còn chịu bất cứ hạn chế nào nữa, hóa thân thành một chiếc máy gặt giữa trận chiến, tùy ý thu hoạch tính mạng phía đối diện.

Theo thời gian trôi qua, thi triều Long Quốc đạt được ưu thế càng lớn hơn, cán cân thắng lợi càng nghiêng về phía bọn họ. Giết sạch đối thủ chỉ còn là vấn đề thời gian.

"Không thể chờ thêm nữa..."

Lawn quay đầu nhìn Lâm Đông. Một đòn thăm dò vừa rồi hắn cũng có giấu diếm, muốn tiết kiệm ít sức lực để Bá tước và đối phương chém giết một hồi.

Kết quả hắn lại phát hiện ra Bá tước này cũng là một tên vô dụng, tấn công lâu mãi không xong còn bị đập mấy phát.

Nhưng thể chất của Bá tước rất mạnh mẽ, mỗi lần đều có thể khép lại vết thương nhanh chóng, giống như chẳng gặp vấn đề gì vậy.

Lawn đánh giá hai chữ với năng lực của Bá tước: Chịu đòn!

"Để đám sinh vật ti tiện các ngươi chứng kiến cái gì là lực lượng chân chính."

Con ngươi xanh thẳm của Lawn lóe sáng, đã định dùng tới đòn sát thủ, chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu tích lực.

"Băng phong thế giới!"

Từng đợt ý lạnh phát tán ra từ trên người hắn. Lực lượng cực hàn lan tràn ra. Nhiệt độ xung quanh chợt hạ xuống đến điểm đóng băng.

Vô số băng sương bắt đầu ngưng kết lại. Đá vụn dưới chân, lá cỏ bay tán loạn. Tất cả đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

Giờ phút này, gió trên đỉnh núi cũng dừng lại theo.

Tầng mây đầy trời không quấy động nữa. Tất cả đều bị đóng băng. Từng luồng sương mù bay xuống giữa không trung.

Sương mù lấp lánh sáng bóng màu xanh lam, vẽ ra từng đường cong nhìn như mộng ảo.

"Lạnh quá..."

Mặc dù nhân loại ở cách rất xa cũng cảm nhận được ý lạnh vô tận đang tới gần, giống như trời đông giá rét thấu xương nhất, thân thể phải rùng mình!

Những nơi ánh mắt có thể chạm tới đều là băng cứng màu xanh lam, chỉ cần đụng nhẹ sẽ bị đông lạnh thành mảnh vụn vỡ tan đi.

Lâm Đông bị vây trong thế giới này, tốc độ phát tán thi vực cũng chậm lại, giống như bị đóng băng.

Ngay cả thân thể Thi Vương mạnh mẽ cũng cảm nhận được hơi rét lạnh.

Mắt Bá tước càng lộ vẻ thán phục, lần đầu nhìn thấy lực lượng nguyên tố mạnh mẽ tới vậy, chắc trong phút chốc đã đạt tới cấp SSS, thậm chí thay đổi khí hậu toàn bộ tinh cầu.

Lawn từ từ mở mắt, khí lạnh bốc lên từng đợt.

Khí tức của hắn cực kỳ mạnh mẽ, giống như hoàng đế cai quản thế giới băng tuyết này.

"Thế nào? Chuẩn bị nhận sự rửa tội của băng tuyết chưa?"

Dứt lời, thân thể Lawn nhoáng lên, khí lạnh lượn lờ, lao thẳng về phía Lâm Đông.

Hắn như một thanh đao nhọn phá vỡ thi vực.

Lâm Đông đang bị đóng băng, tốc độ cũng trở nên chậm chạp, căn bản không né tránh nổi. Thân thể Thi Vương mạnh mẽ này bốc lên từng đợt huyết khí, giơ quyền đánh về phía đối phương.

Ầm ầm!

Lawn và Lâm Đông va chạm như hai lưỡi đao va vào nhau. Lực lượng đáng sợ bùng nổ trong Băng Phong Giới.

Không khí gào thét liên tục, vô số tảng băng cứng nổ nát. Ngay cả tầng mây chân trời cũng bị đánh tan.

Tất cả mọi thứ trong trời đất giờ đều im bặt.

Sau khi chấn động được bình ổn, Lâm Đông và Lawn đều lùi lại một đoạn, tạm thời tách ra, thấy một đòn này vẫn ngang nhau.

Bởi vậy có thể thấy thân thể Lawn quả thật mạnh hơn cả người cải tạo đời thứ năm.

"Ta đã nói rồi, chờ ta giáng xuống chính là ngày chết của ngươi!" Lawn quát lớn.

"Cũng không có gì ghê gớm..." Lâm Đông lại chẳng cảm thấy gì khác thường.

"Hừ! Đó là ngươi vui mừng sớm quá thôi."

Khóe miệng Lawn nhếch lên, lộ ra một nụ cười vừa đạt mục đích.

Sau đó, Lâm Đông chỉ cảm thấy đầu nắm tay mình truyền tới một cảm giác lạnh lẽo, hơn nữa càng ngày càng tăng. Hắn giơ tay nhìn lại, thấy bên trên đó dính một tầng năng lượng cực lạnh màu lam.

Hiển nhiên đó là dấu vết một quyền vừa rồi.

"Có thứ dơ bẩn..."

Lâm Đông kêu khẽ. Lập tức năng lượng màu lam bắt đầu khuếch tán ra, từ bàn tay tới cánh tay, bắp tay, lan tràn ra khắp cơ thể.

Những nơi năng lượng màu lam đi qua, băng cứng ngưng kết nhanh chóng. Hầu như trong nháy mắt, nó đã đóng băng Lâm Đông hoàn toàn.

Hắn cứng đờ tại chỗ, giống như một bức tượng điêu khắc băng, dung hợp hoàn toàn với thế giới đóng băng này...

...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay