Chương 863:
Hai mắt hắn đảo quanh, lại bỏ dậy được khỏi mặt đất.
"Kẻ này... Đúng là khá khó chơi."
Một tay Bá tước ấn cổ, lắc lư vài vòng. Tiếng xương cổ lách cách vang lên không ngừng.
Một đám nhân loại bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.
"Ơ..."
"Bá tước... Sống lại rồi!"
"Sao có thể như vậy."
"..."
"Grào..."
Thi triều dày đặc phía sau Bá tước phát ra tiếng rống điên cuồng như biển động núi đổ, biểu hiện phấn khởi rõ ràng.
Vị vua của bọn chúng đã lại đứng dậy rồi...
Cơ thể của Bá tước quá mạnh, năng lực khôi phục đã đạt tới trình độ vô cùng biến thái, dù bị chặt đứt đầu, đâm nát tim vẫn không chết ngay.
Chỉ có bị móc tinh hạch ra thì mới đánh chết hắn triệt để được.
Nhưng loại năng lực tự lành này của hắn cũng cực kỳ hao phí năng lượng. Đầu lâu ghép lại với thân thể xong, huyết khí quanh người đã ảm đạm đi rất rõ ràng.
Cho dù một đao kia của Trình Lạc Y không giết chết được hắn thì cũng chém mất nửa cái mạng.
"Hiện giờ cuối cùng đã tới thời khắc chúng ta tàn sát rồi..."
Bá tước nhìn về phía của nơi tránh nạn, mặt lộ vẻ tàn nhẫn. Thi triều phía sau mãnh liệt, vọt tới như thủy triều, tràn ngập vẻ khát máu.
Một đám người thức tỉnh nhân loại giờ mặt trắng bệch, trán đổ mồ hôi lạnh, nội tâm lạnh như tro tàn.
"Xong rồi... Chị Lạc Y chết trận rồi... Trần Mục Ngôn cũng ngã xuống. Nơi tránh nạn của chúng... Sắp diệt vong..."
"Hu hu hu... Tại sao, tại sao lại như vậy?"
"Cuối cùng... Không thể thoát khỏi miệng zombie sao?"
"Không, đây không phải là sự thật!"
"..."
Ánh mắt đám người bi thương, cảm thấy cực kỳ bất lực.
Dáng người Bá tước cao lớn phía trước, kéo theo vô số zombie đang ép tới từng bước một.
Sắc mặt đám zombie phấn khởi, khí tức đáng sợ, tràn ngập khát máu sớm đã không chờ nổi.
Quạ... Quạ... Quạ.
Nhưng đột nhiên trên bầu trời đêm đen kịt, một bóng quạ đen lướt nhanh qua, phát ra tiếng kêu chói tai.
Tiếng kêu vô cùng thê lương, giống như chuông tang vang lên, vang vọng rất lâu không dứt trong bầu trời đêm.
"Hả? ??"
Bá tước nhíu mày, nghiêng đầu nhìn bầu trời, mơ hồ thấy không ổn.
Một đám nhân loại cũng ngẩng đầu nhìn chăm chú.
Thời gian lúc này như dừng lại.
Một giây sau, một bóng người áo trắng chậm rãi xuất hiện, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt hờ hững, căn bản không thèm nhìn Bá tước cái nào, cũng không phản ứng với nhân loại nơi tránh nạn.
Hầu như không dừng lại, hắn đi thẳng tới nơi Trình Lạc Y ngã xuống.
Lâm Đông cúi đầu nhìn, phát hiện ra toàn thân cô là máu, giống như một hồ lô máu, thân thể tan vỡ, khắp nơi là vết nứt, xương cốt tan nát, dáng vẻ cực kỳ thê thảm.
Chỉ có trong đôi mắt sáng vẫn lóe lên, chỉ còn lại một tia sinh mệnh cuối cùng, khí tức đã rơi vào trạng thái chuẩn bị tan nát.
"Xin lỗi, ta đến muộn..."
Lâm Đông nói khẽ, giọng điệu dịu dàng hơn trước kia ít nhiều.
Trình Lạc Y nhìn hắn kinh ngạc, ánh sáng trong mắt càng ngày càng yếu ớt, hình như có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, cố gắng níu lại một hơi.
"Lâm Đông..."
"Hả?"
Hắn đáp khẽ một tiếng.
Trình Lạc Y há miệng, cố gắng lắm mới thành lời, tuy nhiên có thể nhìn thấy Lâm Đông, trong ánh mắt cô có thêm một tia an ủi.
"... Toàn bộ trách nhiệm."
"..."
Phun ra mấy từ cuối cùng, đồng tử Trình Lạc Y bắt đầu giãn ra. Tia sáng cuối cùng cũng tắt lịm, hoàn toàn không còn hơi thở.
Lâm Đông đứng trên mặt đất, lẳng lặng nhìn cô chăm chú.
Không khí rơi vào yên tĩnh chết chóc.
"Ngươi không thể chết như vậy được..."
Lâm Đông giơ tay lên, chậm rãi nắm lại. Móng tay cào vào máu thịt. Một tia máu đỏ sẫm chảy ra từ cánh tay.
Màu đỏ tươi kia lóe lên ánh sáng yêu dị trong bóng đêm, nhỏ xuống từ tay hắn, chảy vào miệng vết thương của Trình Lạc Y.
Thân thể cô tan vỡ quá nghiêm trọng, ngay cả tinh hạch cũng vỡ nát, phương pháp điều trị bình thường chắc chắn không cứu nổi.
Lâm Đông không thể làm gì khác hơn là dùng máu Thi Vương thử một lần. Còn cuối cùng có hiệu quả ra sao thì hắn cũng không cách nào xác định được.
Sau khi làm xong mọi việc, Lâm Đông chậm rãi thu tay lại, miệng vết thương trong lòng bàn tay cũng khép lại ngay.
"Để ta báo thù cho ngươi..."
Hắn nỉ non khẽ, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Bá tước, mặt không thay đổi chút nào nhưng trong mắt lại hiện lên ánh sáng khiếp người.
"Ặc..."
Bá tước nhướn mày, lùi lại phía sau nửa bước theo bản năng.
"Một Thi Vương như ngươi lại muốn báo thù cho nhân loại, đúng là thật buồn cười!"
"Hôm nay ngươi chết chắc rồi!"
Khí thế Lâm Đông tăng lên không ngừng, tóc không gió tung bay.
Một luồng uy áp cực mạnh xuyên thấu qua thân thể hắn, ập tới như dời non lấp bể. Tại đây, dù là nhân loại hay Thi Vương cũng đều sợ hãi.
Sắc mặt Bá tước nghiêm trọng, huyết khí vờn quanh toàn thân.
Hai đại Thi Vương đỉnh cấp giằng co tại đây.
Quyết chiến cuối cùng bắt đầu!
Nhưng ngay tại thời khắc khẩn trương này, chân trời bỗng truyền tới hàng lọa tiếng rít. Mấy thiết bị bay rơi xuống như sao băng, hạ xuống đỉnh núi Đông Nhạc.
Hiển nhiên Lawn đuổi sát phía sau. Hắn tung người nhảy xuống khỏi thiết bị bay, rơi xuống chiến trường.
"Ta xem ngươi có thể chạy đi đâu!"
Lawn hung hăng nhìn về phía Lâm Đông, nội tâm cực kỳ căm tức.
"Còn có gan đùa cợt ta. Giao chìa khóa không gian ra đây."
"Nếu không phải tại ngươi... Ta đã không đến muộn."
Lâm Đông thì thào, khí tức trên người càng mạnh hơn vài phần.