Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 861

Chương 861:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 861:

Ánh đỏ trong mắt Trần Mục Ngôn rút đi, khôi phục vài phần tỉnh táo.

Đầu tiên hắn chậm rãi cúi người xuống, nhặt viên tinh hạch của cha lên.

"Hả? ??"

Gia Đồ ở phía sau thấy thế hơi nhíu mày, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Lại thấy Trần Mục Ngôn chậm rãi giơ tay lên, bỏ viên tinh hạch kia vào miệng.

Vào giờ phút này, bọn họ trở thành một.

Năng lực lôi hệ chấn động, truyền khắp thân thể hắn. Lúc trước cha Trần Mục Ngôn chết vì bảo vệ nhân loại, bây giờ hắn theo di chí của ông, tiếp tục chiến đấu!

Trần Mục Ngôn động đậy nhưng chưa tấn công đồng bào phía trước, vung đao lên chém về phía Gia Đồ ở phía sau.

Lưỡi đao xé gió ập tới cổ đối phương, dường như chỉ một giây nữa là sẽ cắt đứt động mạch.

Biến cố bất thình lình này khiến Gia Đồ vô cùng kinh hãi. Nhưng dù sao thực lực hắn cũng mạnh mẽ, phản ứng không chậm, vội vàng giơ tay bảo vệ cổ.

Xoẹt!

Tiếng kim loại ma sát với da thịt vang lên. Trường đao của Trần Mục Ngôn cắm vào cánh tay Gia Đồ, không thể chặt đứt cổ hắn.

"Nguy hiểm thật!"

Mặt Gia Đồ lộ vẻ kinh hãi, lòng còn sợ hãi, đồng thời không thể tin được. Nhân loại trước mặt lại có thể chống được virus xâm nhập, trở tay công kích mình.

Mọi người phía sau cũng ngơ ngác nhìn cảnh này, nội tâm vô cùng chấn động.

Thiếu niên đó vẫn bảo vệ mình!

Đôi mắt Trần Mục Ngôn lộ vẻ kiên định.

"Ta là niềm kiêu ngạo của cha ta mà!"

Trong lòng hắn thầm hò hét, cũng dồn hết tất cả lực lượng vào lưỡi đao.

Trong nháy mắt, ánh sét bùng lên phóng tận trời cao, như một vầng thái dương chiếu sáng bầu trời đêm

Trong đêm đen, ánh sáng trắng cả một vùng.

Năng lượng cuồng bạo càng ngày càng nghiêm trọng. Tất cả mọi thứ trong trời đất đều bị nó làm mất đi màu sắc.

Á á...

Gia Đồ phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể bị tia sét nhuộm đẫm. Ngàn vạn con rắn bạc xuyên qua thân thể hắn, khói xanh gay mũi tỏa ra bốn phía.

Dưới ánh sét chói chang, chữ khắc trên thân đao càng chói mắt.

"Chấp hành chính nghĩa!"

Trần Mục Ngôn rống to, trường đao chém xuống, lưỡi đao sắc bén phá diệt tất cả, không vật nào cản nổi.

Xoẹt...

Lưỡi đao chặt đứt xương cánh tay Gia Đồ, thuận thế cắt cổ hắn. Một cái đầu dữ tợn bay ra ngoài.

Vết thương trên cổ hắn cháy khét, không có máu đen chảy ra, thân hình khôi ngô ngã xuống ầm ầm.

Trần Mục Ngôn thấy thế, khóe miệng hơi nhếch lên.

Sau đó, từng đợt cảm giác mê muội dâng lên. Một đao vừa rồi đã rút đi tất cả lực lượng của hắn, thậm chí toàn bộ thân thể giờ không còn tri giác.

Sau đó mắt hắn tối sầm, mất đi ý thức, thân thể mềm nhũn ngã xuống.

Lưỡi đao chính nghĩa rơi xuống đất xoảng một tiếng.

...

Con trai nuôi mạnh nhất của Bá tước, Gia Đồ đã bị nhân loại chém đầu, chết trận tại đây.

Nhưng mọi người cũng không mừng rỡ quá nhiều, ngược lại vô cùng đau đớn, không hề vui vẻ.

Bởi trận chiến quá thảm thiết.

Trần Mục Ngôn ngã vào trong vũng máu, khóe miệng vẫn mỉm cười, không còn hơi thở.

Hắn đã hoàn thành di chí của cha, không để bất cứ ai thất vọng.

"Hắn chết rồi sao?"

"Không biết."

"Không, không chưa chết. Hắn sẽ vĩnh viễn sống, được chúng ta nhớ mãi!"

"..."

Mọi người cố nén tâm tình đau thương. Bởi vì vẫn còn đang phải chiến đấu, vẫn có rất nhiều zombie bò từ chân núi lên.

Khuôn mặt chúng điên cuồng, mắt léo lên ánh sáng khát máu, không ngừng xông về phía nhân loại.

"Giết!"

Nội tâm mọi người rít gào, giống như bị tinh thần của Trần Mục Ngôn cảm động, đều mang vẻ liều chết, thậm chí có một số người còn đổi mạng, lựa chọn cùng chết với zombie.

Trên đỉnh núi.

Trình Lạc Y đang chiến đấu với Bá tước.

Nhưng động tĩnh Trần Mục Ngôn gây ra quá lớn khiến người ta đồng thời nhìn lại. Ánh sét chói lòa kia dâng lên rồi tan đi chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, rực rỡ như pháo hoa.

Thiếu niên kia ngã xuống vũng máu, không bao giờ đứng lên nữa.

Ánh mắt Trình Lạc Y nhìn chằm chằm, vẻ mặt không hề thay đổi.

Sắc mặt Bá tước lại rất khó coi.

Bởi thực lực của Gia Đồ tuyệt đối không kém Trần Mục Ngôn. Chỉ vì một chút sơ xuất mà hắn mới bị chém giết.

Tổn thất của trận chiến này đã ngoài dự đoán.

"Không thể kéo dài thêm nữa..."

...

Ánh mắt Bá tước nhìn về phía Trình Lạc Y. Cô gái trước mắt này là phòng tuyến cuối cùng của nhân loại. Có lẽ có thể lấy cô để bù đắp tổn thất của mình.

Cơ thể Bá tước rung động lạo xạo, từng sợi gân xanh phồng lên trên khuôn mặt tuấn tú, chuyển thành hình thái chiến đấu.

Huyết khí nồng đậm chậm rãi tràn ra, đại biểu cho thể lực mạnh tới cực hạn.

Một luồng uy áp không gì sánh kịp lan tràn ra, trong nháy mắt đã bao phủ toàn trường, giống như có một ngọn núi lớn, tràn ngập cảm giác áp bách.

Nội tâm mọi người sợ hãi, cảm thấy như có một thanh kiếm sắc bén đang treo trên trán mình. Tử thần có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

"Bá tước... Cũng bắt đầu nghiêm túc rồi à?"

"Khí tức mạnh mẽ thật..."

"Không biết chị Lạc Y có chống nổi không!"

"..."

Mọi người lo lắng nhìn chiến trường, thậm chí nín thở theo bản năng.

Đại chiến nơi này là mấu chốt.

Chỉ thấy đột nhiên Bá tước di chuyển, phát động công kích, tốc độ cực hạn đã vượt qua khả năng nắm bắt của nhân loại, giống như biến mất tại chỗ trong nháy mắt.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay