Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 859

Chương 859:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 859:

Lawn nhìn chằm chằm vào phiến đá Tinh Đồ, ánh mắt ngây ra. Bởi vì chỉ cần chạm vào nó là có thể mở cánh cửa tinh vực, tiếp ứng toàn bộ gia tộc giáng xuống, hoặc chạm đến hạch tâm của vũ trụ, thăm dò huyền bí sâu nhất trong vũ trụ.

"Đưa nó cho ta!"

"Ừ ừ..."

Lâm Đông trả lời thản nhiên, sau đó vung tròn cánh tay, đột nhiên ném đi. Phiến đá Tinh Đồ xoay tròn với tốc độ cao, giống như một ngôi sao băng kéo theo đuôi lửa dài rực rỡ, bay về phía cực xa.

Hơn nữa tốc độ của phiến đá cực nhanh, gần như biến mất trong chớp mắt.

"Ngươi lại... !"

Mặt Lawn lộ vẻ lo lắng, không ngờ đối phương lại ném phiến đá đi luôn... Nhưng hiện tại đã không kịp nghĩ nhiều nữa, hắn lắc mình đuổi theo phiến đá như chó đuổi đĩa bay...

Lâm Đông không để ý tới hắn nữa, thậm chí không thèm liếc mắt.

Thân hình hắn biến mất ngay tại chỗ...

Tốc độ của Lawn đúng là rất nhanh, đuổi theo phiến đá được ngay. Khoảng cách giữa hai bên đang kéo gần không ngừng. Khi thấy phiến đá đã gần trong gang tấc, mặt hắn lộ vẻ phấn khởi, tung người lên, nhảy bổ về hướng phiến đá.

Nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào phiến đá, hắn đã cảm thấy có vấn đề. Lawn như cào vào không khí, ngón tay xuyên thấu qua phiến đá Tinh Đồ.

"Chuyện gì vậy?"

Đôi mắt Lawn trợn trừng lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc, sau đó lại thấy phiến đá càng ngày càng ảm đạm, cuối cùng nổ ầm một tiếng, hóa thành từng đốm tinh thần lực, tan đi trong bầu trời đêm.

Ánh sáng lấp lánh kia bay đầy trời như đom đóm, nhìn khá đẹp mắt.

Hiển nhiên phiến đá Tinh Đồ này không phải là thật mà do Lâm Đông diễn hóa từ tinh thần lực.

Sau khi phát hiện ra sự thật, Lawn thở phì phò, cảm thấy bản thân bị đùa cợt, đuổi theo bao lâu... Kết quả là tốn công vô ích.

Quay đầu lại, bóng dáng áo trắng của Lâm Đông... Đã biến mất từ lâu.

"Ác đồ xảo trá dám đùa cợt ta. Đuổi theo cho ta!"

...

Đêm rất sâu, mây đen dày đặc.

Nhưng zombie gào thét và tiếng nhân loại chém giết bùng nổ dưới bầu trời.

Nhất định đây là một đêm không tầm thường.

Đại chiến trên đỉnh núi Đông Nhạc đã tới giai đoạn gay cấn. Cường giả nhân loại xuất hiện hết, còn có các đại Thi Vương lần lượt lên sân khấu.

Đây tuyệt đối là một trận giết chóc tàn khốc nhất từ thời tận thế tới nay.

Không chống đỡ nổi đầu tiên là thiếu niên cấp ba, cường giả nhân loại Trần Mục Ngôn.

Tuy rằng đã tiến vào đêm nhưng hắn lại bị mấy đại Thi Vương vây công, thể lực tiêu hao nghiêm trọng.

Trong đó chủ công là Quincy và Gia Đồ. Hai người đều là con trai nuôi mạnh nhất dưới trướng Bá tước, hiện giờ hợp sức đối phó với chỉ một nhân loại.

"Quincy ca, đại ca, xử lý hắn nhanh lên!"

Liễu Bạch Nguyệt đứng bên cạnh làm cổ động viên.

Còn Shiva đang bị thương giờ cũng nghiến răng nghiến lợi, nội tâm hận Trần Mục Ngôn thấu xương. Tuy nhiên thể lực của quỷ hút máu quả thật quá mạnh. Vết thương do lưỡi sét đánh xuyên qua của cô ta giờ đã khép lại nhanh chóng.

"Chờ ta nghỉ ngơi một lát sẽ tự tay kết liễu hắn!"

Trong chiến trường, sắc mặt Trần Mục Ngôn chăm chú, lôi nhận vung nhanh khiến người khó lòng thấy rõ.

Gia Đồ và Quincy tấn công hai bên trái phải, móng vuốt giao chiến với kiếm sắc, vang lên tiếng leng keng liên tiếp.

"Quincy, cha nuôi sắp đánh tới đỉnh núi rồi. Chúng ta cũng phải tăng tiến độ lên thôi." Gia Đồ cất tiếng khàn khàn.

"Ừ, đúng vậy."

Quincy gật đầu đáp.

Có vẻ hai người đối chiến với Trần Mục Ngôn cũng rất thuận lợi, còn có thời gian nói chuyện phiếm.

Ánh mắt Trần Mục Ngôn thường xuyên nhìn về phía đỉnh núi.

Giao động chiến đấu ở nơi đó thật sự quá đáng sợ. Mỗi đòn của Trình Lạc Y và Bá tước đều là một đòn liều mạng, đều gây ra chấn động rất lớn, sóng xung kích thổi quét bốn phía.

"Cuối cùng... Có thể thắng nổi không?"

Nội tâm hắn cũng đang thì thầm.

Trận chiến này đã kéo dài một ngày một đêm. Thời gian càng dài, nếu là ban ngày, thực lực mình sẽ giảm mạnh.

Đến lúc đó, tất nhiên sẽ càng rơi vào thế bất lợi...

Ánh mắt hung ác của Gia Đồ nhìn hắn, nói: "Chiến đấu với chúng ta mà dám mất tập trung. Muốn chết!

Móng vuốt sắc bén vung lên, quét về phía cổ đối phương.

Trần Mục Ngôn vội vung đao lên ngăn cản.

Keng!

Hai người va chạm phát ra một tiếng vang chói tai. Trần Mục Ngôn chỉ cảm thấy một luồng lực lượng rất lớn ập tới, cánh tay hơi tê dại. Còn may là trường đao của hắn chế từ thép ngoài hành tinh cực kỳ kiên cố mới có thể miễn cường ngăn cản lại được.

Gia Đồ cũng phát hiện ra uy lực của thanh đao này, vì thế năm ngón tay chụp lại, nắm chặt lưỡi đao, cho dù thế nào cũng không buông ra.

Trần Mục Ngôn nhíu mày, ra sức kéo lại.

Nhưng tay Gia Đồ cũng chỉ hơi rung động, máu đen chảy từ kẽ ngón tay ra, vẫn không định buông lỏng.

"Đáng ghét..."

Trần Mục Ngôn cắn răng mắng thầm.

Nhưng lúc này, phía sau lưng hắn vang lên tiếng gió. Cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên. Quincy đã xuất hiện ở đó từ lúc nào, móng vuốt sắc bén đã gần trong gang tấc, trong khoảnh khắc đã rơi lên lưng hắn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay