Chương 848:
Dáng người Shiva yểu điệu đi tới, đứng nhìn từ trên cao xuống một nhân loại bị thương ngã xuống đất.
"Muốn sống không? Xin ta bỏ qua cho ngươi đi."
Nhưng nhân loại kia lại nhìn chằm chằm vào cô, thờ ơ như không.
"Hả?"
Lông mày Shiva nhíu lại, hơi bất mãn.
Bởi vì điều này khiến cô ta không cảm nhận được khoái cảm khi hành hạ đối phương tới chết.
"Chẳng lẽ bị dọa tới sợ choáng váng rồi?"
Shiva cảm thấy không có gì thú vị, vung vuốt xé rách cổ họng hắn.
Sau đó cô ta tiếp tục tìm kiếm những nhân loại khác.
Hình ảnh trước mắt là quỷ hút máu đang giết chóc nhưng trên thực tế, bọn chúng đều đã rơi vào ảo giác.
Một đám quỷ hút máu căn bản chưa tiến vào sảnh lớn, đang chém giết gặm ăn lẫn nhau.
Máu đen bắn tung tóe trên cánh hoa hồng nhạt, để lại dấu vết yêu dị.
Hoa nhỏ nở rộ trong giết chóc, càng đẹp đáng sợ.
Mãi tới khi tên đàn em lùn tịt đi tới phía sau Shiva. Trong mắt hắn, đây là một nhân loại.
Vì thế hắn cười nanh ác, vung móng vuốt sắc bén tới, ngón tay đâm thẳng vào lưng cô ta.
"Há há há, chết đi!"
Shiva thấy đau đớn trong ảo giác, cảm thấy hơi khác thường.
Nhìn lại, phát hiện ra không ngờ có một nhân loại chủ động công kích mình, hơn nữa mắt còn lộ vẻ hưng phấn.
"Không đúng..."
Shiva nhíu mày thật chặt. Bởi vì dựa vào thực lực bản thân, không có khả năng nhân loại tới sau lưng mà mình không phát hiện ra.
Vậy nên...
Nhất định cảm giác của mình đã bị thứ gì làm tê liệt rồi.
Chẳng lẽ... Là ảo giác?
Shiva phản ứng lại, lập tức nhắm hai mắt, tập trung lực chú ý, giống như giãy dụa tỉnh lại từ trong cơn ác mộng.
Chờ tới khi cô mở hai mắt lần nữa, cảnh tượng trước mắt đã thay đổi hẳn.
Hình dáng tên nhân loại công kích mình kia nhoáng lên không ngừng, cuối cùng biến thành tên đàn em lùn tịt. Mắt hắn lộ vẻ hưng phấn, còn muốn há miệng cắn mình.
"Fuck!"
Shiva tức giận, giơ chân tung cước, đá hắn văng ra thật xa.
Quay đầu nhìn lại, phát hiện ra bản thân còn chưa tiến vào sảnh lớn, vẫn đang đứng ở cửa.
Đám đàn em xung quanh tự chém giết điên cuồng, thi thể đầy đất, máu đen giàn dụa. Cảnh tượng vô cùng hỗn độn.
"Lại là bẫy!"
Shiva cúi đầu nhìn về phía những bông hoa nhỏ màu đỏ kia, đoán ngay ra đây là do chúng.
Vì thế cô ta nhấc chân giậm một cái. Lực lượng đáng sợ khiến mặt đất rung động. Bồn hoa phía sau rạn nứt trong nháy mắt. Đám hoa nhỏ tươi đẹp bên trong vỡ vụn theo.
Cuối cùng xung quanh cũng không còn phấn hồng bao phủ nữa.
Quỷ hút máu vốn đang chém giết từ từ tỉnh táo lại, mặt lộ vẻ ngơ ngác, giống như vừa tỉnh giấc mơ.
"Hả? Sao ta lại ở đây?"
"Vừa rồi chúng ta xông vào đại sảnh chém giết nhân loại rồi cơ mà?"
"Đúng thế, vừa rồi ta còn..."
"..."
Một tên quỷ hút máu mơ hồ, nhớ rõ vừa rồi mình còn vặn một đầu người xuống, nhưng lúc này nhìn thứ hắn cầm trong tay lại là một cái đầu zombie dữ tợn.
"Ôi..."
"Nguy rồi! Vừa rồi là ảo giác!"
"..."
Ánh mắt đám quỷ hút máu đảo qua, thấy thi thể đầy đất, vẻ mặt hoảng sợ.
Lúc này sắc mặt Shiva sầm xuống như sắp nhỏ nước, hai tay nắm chặt, gân xanh trên mu bàn tay phồng lên.
Đây là biểu hiện của sự phẫn nộ tới cực điểm.
Bởi vì trong ảo giác vừa rồi, cô ta còn muốn nhân loại cầu xin mình... Hiện giờ nghĩ lại, quả thực mình giống một tên hề.
"Đây là nơi thú vị mà Hồng Nguyệt nói sao? ??"
Shiva ngước mắt nhìn tòa nhà, trong lòng vô cùng căm tức.
Lúc này, tên đàn em lùn tịt vừa bị đá bay kia vẻ mặt vẫn mờ mịt, mơ mơ màng màng đi tới, thấy sau lưng Shiva có vết cào, vẻ mặt trở nên vô cùng kinh ngạc.
"Lão đại, ngươi bị thương rồi? ??"
...
"..." Trán Shiva nổi đầy gân xanh, cực kỳ tức giận, xoay người tung một cước, lại đá hắn bay đi.
"Ngươi làm gì vậy, ôi ôi..."
Tên đàn em lùn tịt ngồi co quắp, phát ra tiếng kêu rên.
Hiện giờ trong công ty Tek toàn là bẫy, đi đến đâu là lọt hố tới đó. Shiva nhìn tòa nhà cao trước mặt, lửa giận ngập trời không biết phát đi đâu.
Cô ta đã thiệt hại rất nhiều đàn em, đương nhiên không muốn bỏ cuộc.
"Xông vào trong tho ta!"
Shiva quát lớn, thề dù bên trong là thứ gì cũng sẽ nghiến nát nó.
Đám đàn em cũng rất căm tức, mặt mày dữ tợn, tỏa ra khí thế hung ác rợn người, cảm xúc báo thù tăng vọt.
Đám zombie sát khí đằng đằng, sau khi chuẩn bị chiến đấu đầu đủ bèn vọt vào trong tòa nhà theo Shiva.
"Người đâu rồi? Ra hết đây cho ta!"
"Chỉ biết giở mấy trò âm hiểm thì đã là thứ gì?"
"Mau ra đây chịu chết cho ta!"
"..."
Một đám quỷ hút máu hét to, muốn giết chóc ngay lập tức.
Nhưng xung quanh vô cùng yên tĩnh, căn bản không có bất cứ phản ứng nào.
"Hả? Sao không có tiếng động gì?"
Đám quỷ hút máu nhíu mày quan sát xung quanh, phát hiện đại sảnh lầu một rất trống trải, chỉ có rải rác ít rác rưởi, có thể đã chuyển hết toàn bộ đồ đi, ngay cả thùng rác cũng không còn.
Mặt Shiva đen xì, lửa giận vẫn thiêu đốt.
Vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với tất cả, kết quả giờ chẳng có gì, cô ta không tránh khỏi cảm giác đấm vào bị bông, nội tâm cực kỳ khó chịu.
"Lục soát cho ta!"
"Vâng!"
Đám quỷ hút máu đằng sau vâng lệnh, lao vào bên trong, bắt đầu tìm kiếm xung quanh.