Chương 843:
Ở cách đó không xa, một Thi Vương dẫn theo đàn em tinh nhuệ vội vàng chạy tới, hình thể và bề ngoài không khác Đại Hùng nhiều lắm.
Hắn tên là Nhị Hùng, là anh em sinh đôi với Đại Hùng.
"Đại ca, ngươi lấy được thịt không?"
Nhị Hùng hô lên khàn khàn.
Đại Hùng giơ tay lên."
"Đây này."
"Đây... Đây là xương mà?"
Nhị Hùng thấy rõ đồ trong tay Đại Hùng rồi trợn tròn mắt, lộ vẻ hung ác.
"Đám quỷ hút máu này coi chúng ta là chó sao!"
"Thôi! Quên đi. Dù sao có còn hơn không. Ăn tạm trước đi đã."
Đại Hùng bất đắc dĩ nói, mở hàm răng cắn vào miếng xương.
Xương đùi cứng rắn bị gặm một miếng lớn như bánh quy, nhai ròn rôm rốp.
"Đừng nói... Vẫn phải ăn món cứng."
Nhị Hùng không nhịn được cười, bị tinh thần lạc quan của anh trai cảm nhiễm, nỗi giận trong lòng tiêu tan đi rất nhiều, nhận khúc xương rồi cũng cắn một miếng.
Năng lượng ẩn chứa trong xương đương nhiên không thể so với thịt.
Hai anh em gặm xương trong gió tuyết, dáng vẻ thê lương muôn phần.
"Ăn nhanh đi. Ăn xong chúng ta còn phải đi tuần tra nữa." Đại Hùng nói.
"..." Nhị Hùng nghe xong cũng không nói không, ngẫm lại hơi tức giận. Chỉ cho ăn xương còn bắt đi làm.
Tư bản nghe xong cũng phải rơi lệ...
Hắn bọn họ cũng chẳng còn cách nào, chỉ có thể dẫn một ít đàn em tinh nhuệ đi vòng quanh bên ngoài thành phố.
Lúc này sắc trời tối dần. Bầu trời vốn âm u, càng lúc càng tối. Đêm tối sắp buông xuống.
Đại Hùng, Nhị Hùng giống như chó nhà có tang, vô cùng uể oải, du đãng bên ngoài thành phố như rối gỗ.
Gió lạnh gào thét thổi qua, rung động ù ù. Bông tuyết rơi xuống càng ngày càng lớn.
Tiếng sói khóc quỷ gào xen lẫn tiếng zombie gào thét. Tín hiệu đói khát càng mãnh liệt hơn.
"Đói quá..."
Nhị Hùng rống nhỏ.
Dù sao hắn cũng chỉ ăn chút xương cốt, hoàn toàn không có tác dụng gì.
Đồng tử Đại Hùng ngóng nhìn về phía trước, phát hiện ra một rừng cây đen kịt dưới đêm tối bao phủ.
"Hay là... Đi tìm ít sóc ngủ đông ăn đi?"
"Được đấy. Đi thử xem. Chẳng may phát hiện ra ít máu thịt tươi thì sao."
Mắt Nhị Hùng lộ vẻ khao khát.
Đại Hùng nghe vậy, cười chua xót. Tuyết lớn phủ kín núi thế này, lấy đâu ra máu thịt tươi mới?
Tuy nhiên hắn cũng không phá vỡ ảo tưởng tốt đẹp của em trai.
Nhưng ngay lúc sắp đi, trên mặt tuyết phía trước chợt xuất hiện vết đỏ sậm, cực kỳ thu hút sự chú ý của zombie.
"Anh, nhìn kìa!"
Nhị Hùng đưa tay chỉ, ánh mắt hơi run rẩy.
Mặt Đại Hùng lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng nhìn theo, lại phát hiện ra trên mặt tuyết lạnh như băng nằm một đống thịt ba chỉ lớn.
Chất thịt vô cùng mềm mịn, ngâm đầy nước máu, vân thịt ba tầng, tuyệt đối là thịt hạng nhất.
"Ơ..."
"Có thật kìa?"
Đại Hùng không chịu thua kém, khóe miệng chảy đầy nước bọt như thác nước.
"Anh! Chúng ta ăn đi!"
Nhị Hùng đã không thể chờ nổi nữa.
Một đám zombie đói khát sao có thể chịu được sự hấp dẫn này.
Bọn chúng nhanh chân lao tới, xông về phía đống thịt ba chỉ, tốc độ cực nhanh như xung phong vào trận địa địch.
Nhưng cảnh tiếp theo khiến bọn chúng vô cùng kinh ngạc.
Khi đám zombie tới gần mục tiêu, đống thịt ba chỉ phía trước lại như mọc chân, di động trên mặt tuyết ra thật xa bọn chúng.
"Hả? ??"
"Sao lại thế được?"
Đám zombie nhìn nhau, đều cảm thấy khó hiểu.
Đại Hùng lại cau mày... Nói ra có zombie nào tin được, đang đêm lại gặp được đống thịt ba chỉ lớn biết chạy.
"Đuổi theo!"
Hắn ra lệnh ngay, tiếp tục lao đi, muốn xem thử cuối cùng là thế nào.
Đại Hùng và Nhị Hùng đuổi theo, dần dần rời khỏi khu vực cảm giác của quỷ hút máu. Nếu Đại Hùng phát ra tín hiệu sóng não từ nơi này thì chúng cũng không nhận được.
Khối thịt ba chỉ chạy trốn kia cuối cùng cũng dừng lại.
Nhị Hùng thấy thế, bước nhanh tới, lúc cách còn không tới mười mét, chân đạp mạnh, vồ tới như ác hổ vồ mồi.
Rầm!
Bởi đang ở trong tuyết, thân thể hắn trượt đi thật xa, để lại một rãnh đen kịt, đồng thời hai tay cuối cùng cũng chụp được miếng thịt kia.
"Bắt được ngươi rồi!"
Vẻ mặt Nhị Hùng hưng phấn nhưng lại phát hiện ra có vấn đề ngay.
Chỉ thấy miếng thịt ba chỉ kia không ngờ biến thành hư ảo, sau đó hóa thành từng điểm sáng, bay tản ra trong màn đêm đen kịt, giống như một đám đom đóm vậy.
"Hả?"
Vẻ mặt Nhị Hùng lại trở nên mơ hồ, giơ hai móng vuốt lên, ánh mắt nhìn qua nhìn lại.
Hiển nhiên đống thịt ba chỉ kia là giả, chỉ là ảo giác do tinh thần lực biến thành.
Nhị Hùng quỳ rạp trên mặt đất, cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Nhưng từ phía xa xa xuất hiện một đôi chân chậm rãi đi về phía này, bước chân trầm ổn mạnh mẽ, giẫm lên mặt tuyết rung động loạt xoạt, đến trước mặt Nhị Hùng mới dừng lại.
Nhị Hùng ngẩng đầu lên, quan sát từ chân lên, sau đó là quần tây đen, áo sơ mi trắng, áo khoác lông thú, cuối cùng là khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt hờ hững đang cúi đầu xuống nhìn mình.
"Ngươi..."
Nhị Hùng vô cùng kinh hãi, vội vàng lùi về phía sau, hai chân đạp mạnh, đứng bật dậy từ mặt đất.
Đại Hùng phía sau lưng chạy nhanh tới, đứng bên cạnh em trai, đôi mắt hung ác nhìn bóng người kia, cũng cảm thấy cực kỳ quái dị.
Màn đêm đen kịt, người đàn ông mặc áo trắng hình thành sự đối lập rõ ràng. Gió lạnh gào thét đều dừng lại bên người hắn. Tuyết bay đầy trời cũng phải vòng đi.
Hình ảnh trước mặt vừa đẹp vừa quái dị.
"Ngươi là ai?"
Ánh mắt Đại Hùng cảnh giác, dò hỏi.
"Ta là Thi Vương bá chủ Long Quốc."
Lâm Đông cũng không giấu diếm.