Chương 838:
"Ta và Lâm Đông đang ăn sủi cảo... Nhân thịt bò."
Trình Lạc Y trả lời.
"... ?? ?" Giáo sư Mạnh cạn lời, nghĩ thầm bản thân Lâm Đông ăn chưa xong, lại còn lôi kéo người khác.
"Tình cảnh núi Đông Nhạc rất nguy cấp. Các ngươi mau dẫn người tới trợ giúp đi!"
"Được, ta biết rồi."
Trình Lạc Y đáp xong, để điện thoại xuống, lại bỏ sủi cảo vào miệng.
Địa hình núi Đông Nhạc hiểm yếu, thành lập rất nhiều tầng phòng ngự. Đám zombie kia không thể nào tấn công lên ngay được, cho nên không phải sốt ruột quá.
Lâm Đông nhấp một ngụm nước trái cây, ánh mắt nhìn cô chăm chú.
"Ta đi phía Bắc một chuyến. Zombie tràn vào nơi đó nhiều nhất, phải xử lý trước."
"Ừ, biết rồi."
Trình Lạc Y gật đầu.
Lâm Đông trầm ngâm một lát, chậm rãi nói.
"Nếu không thủ được núi Đông Nhạc, ngươi phải rút lui kịp thời đấy."
"Làm gì có chuyện không thủ được."
Trình Lạc Y ngước đôi mắt sáng ngời lên, dường như đã quyết định gì đó.
Lâm Đông không nói gì nữa, yên lặng uống rượu.
Không khí rơi vào yên lặng.
Chỉ có Tôn Tiểu Cường ăn nhồm nhoàm, truyền ra tiếng nhai nuốt đầy miệng. Hắn ăn miệng chảy đầy dầu, ngon lành vô cùng.
Một chốc lát sau, quét sạch đĩa sủi cảo lớn, hắn đã ăn căng cả bụng.
Tôn Tiểu Cường vỗ vỗ bụng, có vẻ vô cùng thỏa mãn.
Trình Lạc Y thấy thế buông đũa, quay đầu nhìn hắn.
"Ăn no chưa?"
"Ừ, ta còn muốn ăn chút canh."
Tôn Tiểu Cường nhếch miệng cười.
"..." Trình Lạc Y tức không nói nổi. Con hàng này đúng là tham ăn.
Tuy nhiên nếu thế... Mình cũng phải ăn ít canh mới được...
Vậy là hai người lại đơm một chén canh sủi cảo lớn, ăn no nê.
Đến cuối cùng, khi không thể ăn nổi nữa, bữa cơm mới kết thúc.
"Đa tạ đã khoãn đãi, chúng ta ăn no rồi."
Trình Lạc Y chậm rãi đứng dậy.
"Không cần khách sáo. Ta tiễn hai người."
Lâm Đông đứng lên, đưa hai người ra cửa.
Tôn Tiểu Cường ngồi xổm trên hành lang, buộc chặt dây giày, đứng lên phía sau, đôi mắt tinh quái nhìn Lâm Đông.
"Ngao ngao, đừng nhớ ta đấy."
"Đi đi."
Lâm Đông phất phất tay.
"À! Đúng rồi!"
Ánh mắt Tôn Tiểu Cường lóe lên, dường như nhớ ra chuyện gì quan trọng.
"Sao thế?" Lâm Đông hỏi.
"Chúc mừng năm mới!"
Tôn Tiểu Cường nhếch miệng cười, nói.
Lâm Đông cũng cười theo, nụ cười vô cùng ấm áp.
"Cũng chúc mừng năm mới hai người."
Ba người chia tay như vậy. Bóng dáng Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường dần dần rời khỏi tầm mắt, tiếng bước chân lạch bạch cũng đi xa dần...
...
Sau khi trở về, bọn họ phát hiện người thức tỉnh của thành phố Giang Bắc đều đã tập hợp.
Trong đó có thiếu niên cấp ba Trần Mục Ngôn và các nhân viên chiến đấu khác.
Bọn họ định dốc sức hỗ trợ núi Đông Nhạc.
Trên mặt mọi người đều mang vẻ kiên quyết, đối kháng thi triều nước ngoài, thề chết không thôi!
Cho dù phải trả giá bằng cả tính mạng cũng phải bảo vệ đất lành dưới chân.
Mỗi khi tới thời khắc sinh tồn tử vong, luôn phải có người đứng ra...
Hiện giờ ở núi Đông Nhạc tụ tập rất nhiều người thức tỉnh số 01 của các nơi trú ẩn, thực lực không thể coi thường.
Hơn nữa bọn họ còn thành lập một tiểu đội đặc thù, tên là "Hình Thiên" đại biểu cho tinh thần vĩnh viễn không khuất phục và ý chí như chiến thần!
"..."
Trong nhà Lâm Đông.
Tô Tiểu Nhu thu dọn bát đũa, thấy trong đĩa còn hai cái sủi cảo to liền nhét ngay vào miệng, không hề lãng phí.
"Ta phải đi rồi. Ngươi ở nhà đi." Lâm Đông đứng sát cửa sổ, không thèm quay đầu, nói.
"Vâng vâng, thưa ông chủ."
Nội tâm Tô Tiểu Nhu vui vẻ, có cảm giác như phụ huynh đi vắng.
Còn một mình mình, muốn làm gì thì làm.
Lâm Đông nói tiếp.
"Nếu ta không về, ngươi có thể tự bỏ chạy."
"Hả? ??"
Ánh mắt Tô Tiểu Nhu ngẩn ra, động tác dọn bàn cứng đờ.
Ý gì vậy?
Chẳng lẽ lần ra ngoài này nguy hiểm sao?
"Này! Ông chủ, ngươi đừng dọa ta!"
Tô Tiểu Nhu vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện ra trước cửa kính trong suốt từ trần tới sàn đã trống trơn, không còn bóng dáng Lâm Đông nữa.
Cả căn phòng rộng rãi trở nên trống rỗng...
Tô Tiểu Nhu ngây ra một lúc như tượng gỗ.
Trong lòng cô không tránh được cảm giác lo lắng.
"..."
Sau khi Lâm Đông rời khỏi nhà, một đường hướng bắc, tiến thẳng về biên giới Long Quốc.
Bởi ở nơi này có rất nhiều thi triều tràn vào, là địa phương nhiều zombie nước ngoài nhất, tính bằng triệu con.
Nếu liều mạng trực tiếp thì không nắm chắc thật... Nhiều nhất cũng chỉ có chín mươi phần trăm thôi.
Cho nên Long Quốc quyết định làm "chút chuyện" trước.
Hắn cảm thấy zombie thuần chủng không nên bị đám zombie tạp chủng như Bá tước thống trị.
Bởi vì thời điểm ở đảo Úc, Lâm Đông còn dự định thu đàn em Guy của Monroe làm tiểu đệ, kết quả bản thân hắn lại là quỷ hút máu, cho nên chỉ có một lòng trung thành, cuối cùng thà chết không theo.
Lâm Đông phân tích, zombie thuần chủng dưới trướng Bá tước chắc không có lòng trung thành mới đúng.
Chẳng qua chỉ khuất phục trước dâm uy nên mới cam lòng phục vụ.
Thế là Lâm Đông quyết định thực hiện "kế làm phản".
Đào góc tường đối phương, thu hết đám zombie thuần chủng vào dưới trướng mình. Dù sao mình mới là vị Vua zombie chính thống!
Càng đi về phía bắc, nhiệt độ càng thấp.
Tuyết lớn tuôn rơi trên bầu trời như lông ngỗng, nhuộm mặt đất thành một vùng trắng nõn. Cảnh tận thế hỗn độn và từng bộ xương khô đều bị đóng băng trong đó.
Lâm Đông lấy áo lông trắng ra khoác lên người.
Hắn cất bước như thoáng hiện, vượt qua ngay trăm mét.
Từ thành phố Giang Bắc đến biên giới phía bắc cũng không xa lắm, chẳng bao lâu hắn đã tới địa điểm bị xâm phạm.