Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 833

Chương 833:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 833:

"Có phải ta nên giảm béo không?"

"..."

Lâm Đông tắm rửa xong, đổi một bộ sơ mi trắng sạch, ngửa người trên ghế sô pha mềm mại, đánh giá hoàn cảnh quen thuộc xung quanh.

Nội tâm hắn thầm cảm thán, ở nhà vẫn thoải mái nhất.

Ước nguyện ban đầu của Lâm Đông chỉ là muốn yên lặng ở nhà, không bị bất cứ sinh vật gì quấy rầy.

Vì mục tiêu này, hiện tại hắn đã đánh xuyên cả đại lục...

Hắn ngồi trên sô pha, tiện tay rót một ly "nước trái cây", nhấp khẽ một ngụm, sau đó lấy viên tinh hạch cấp SS bậc cao nhất ra, bỏ vào miệng nhấm nuốt.

Năng lượng tinh khiết hóa thành dòng nước ấm tràn vào thân thể, tẩm bổ tứ chi bách hải, cảm giác vô cùng thoải mái, giống như được ngâm mình trong suối nước nóng.

"Không hổ là tinh hạch cấp cao nhất..."

Lâm Đông yên lặng cảm thán, chỉ tiếc là số lượng quá ít, trên cả thế giới cũng không được mấy viên.

Hơn nữa cảm thụ từ mỗi viên tinh hạch đều độc nhất vô nhị.

Tít tít tít!

Ngay lúc Lâm Đông đang hấp thu năng lượng tinh hạch, điện thoại di động báo tin nhắn mới. Là Trình Lạc Y nhắn.

"Dùng có ổn không?"

"Cũng được." Lâm Đông trả lời tùy tiện.

Một lát sau, Trình Lạc Y lại nhắn tiếp.

"Chiến đấu lần này thế nào? Không chọc phải thứ gì chứ?"

"Không đâu."

"Ừ, vậy thì tốt."

Trình Lạc Y trả lời, đầu tiên muốn hỏi trước vài câu, xem thử có tình huống gì không để còn chuẩn bị sớm. Dù sao Lâm Đông hay lôi về mấy "đồ vật".

Ví dụ như nhện và kiến ăn thịt ở Bắc Sơn, là thứ cực kỳ nguy hiểm đối với nhân loại.

Lâm Đông nghĩ một lát rồi nhắn lại.

"Tuy nhiên có thể Huyết hồng bá tước sẽ tới đây. Còn một sinh mạng ngoài vũ trụ, chắc cũng sắp giáng xuống."

Trình Lạc Y: "..."

...

Trên bầu trời đêm tối đen như mực, biển khởi ngoài xa mênh mông giống như vực sâu không đáy.

Ở xa xa có một hòn đảo nổi lên giữa biển.

Sóng biển mãnh liệt đánh vào đá ngầm, bọt trắng tung cao, phát ra tiếng ào ào.

Ở cạnh vách núi trên hòn đảo này có một lâu đài cổ hùng vĩ, giống như một con thú khổng lồ nằm sấp, đầy cảm giác áp bách.

Bên trong lâu đài cổ, một bóng người đàn ông đang ngả người tắm rửa trong hồ máu.

Hắn híp con mắt lại, có vẻ đang rất hưởng thụ.

Máu trong hồ lăn tăn sóng, tỏa ra màu đỏ tươi dưới ánh nến yếu ớt, tạo cảm giác vô cùng yêu dị.

Một lát sau, đằng trước truyền tới bước chân lao xao. Một bóng người phụ nữ từ từ đi ra khỏi bóng tối.

"Nghĩa phụ!"

Thái độ người phụ nữ cung kính, cúi đầu.

Huyết hồng bá tước mở to đôi mắt, ánh mắt bình tĩnh, sâu thẳm.

"Jesse chết rồi à?"

"Vâng, trong chiến đấu đã xảy ra chuyện bất ngờ. Đầu tiên chúng ta gặp phải sự tấn công của quân đoàn cơ giới của công ty Tek, sau đó là trăm ngàn thi triều đảo quốc giết tới. Nếu không chưa chắc chúng ta đã không phải đối thủ của Thi Vương Long Quốc".

Liễu Bạch Nguyệt giải thích.

Dường như Huyết hồng bá tước không muốn nghe cô nói nhiều như vậy.

"Vậy sao ngươi lại còn sống?"

"Ta..."

Ánh mắt Liễu Bạch Nguyệt ngẩn ra, đảo như rang lạc.

"Ta hiểu, tất cả giải thích đều chỉ là lý do. Cũng nhờ ta nắm được thế cục mới may mắn sống sót được."

"Lần chiến đấu này cực kỳ nguy hiểm. Thi triều chúng ta dẫn dắt hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn chúng. Mặc dù năng lực chỉ huy của ta có mạnh hơn thì cũng không cách nào đảo ngược tình thế được."

"Long Quốc chúng ta có câu nói cổ, gọi là không bột đố gột lên hồ. Nhưng nếu nghĩa phụ vẫn trách phạt thì Hồng Nguyệt cũng cam tâm chịu phạt."

"..."

Huyết hồng bá tước im lặng nghe, cũng không ngắt lời cô.

Tất cả âm mưu quỷ kế trước mặt thực lực tuyệt đối đều chẳng có tác dụng gì. Dựa theo lời Liễu Bạch Nguyệt nói, thực lực không mạnh bằng người ta thì đúng là cũng đành chịu...

"Được rồi. Vậy thì ngươi nhận trừng phạt đi."

Bá tước bình thản nói.

Đôi mắt Liễu Bạch Nguyệt trợn trừng, cơ thể như bị một đòn.

Bởi trừng phạt của bá tước đều cực kỳ đau đớn, có thể nói là rút gân xương. Mà năng lực hồi phục của quỷ hút máu cũng rất mạnh, thế nên mong được chết cũng không được.

"Ngươi... Ngươi định trừng phạt ta thế nào?"

"Ta muốn ngươi lập công chuộc tội."

Huyết hồng bá tước vừa nói, cơ thể vừa đứng lên từ trong hồ máu. Máu tươi chảy xuống từ trên cơ thể, lộ ra những dấu vết yêu dị.

"Không thể để Thi Vương Long Quốc tiếp tục phát triển. Tranh thủ giữa hắn và chúng ta còn chênh lệch, điều động tất cả lực lượng, diệt trừ triệt để hắn đi."

"Vâng..."

Đôi mắt Liễu Bạch Nguyệt phát sáng, nhìn chằm chằm vào thân thể bá tước.

Nội tâm cô ta lại hiểu rằng sau cuộc chiến này, Thi Vương Long Quốc thu được rất nhiều tinh hạch cấp cao, khiến Huyết hồng bá tước cảm thấy bị uy hiếp rồi.

Cho nên hắn muốn tranh thủ trước khi đối thủ trưởng thành, tiêu diệt thật nhanh.

Trong lòng Liễu Bạch Nguyệt vui vẻ, cảm thấy sự "trách phạt" này đúng là cấp trên ưu ái cho mình.

"Đa tạ nghĩa phụ. Ta đã hiểu rồi. Lần này xin ngươi yên tâm, nhất định ta sẽ không khiến ngươi thất vọng."

"Đi thôi. Đi thông báo cho các anh chị em khác của ngươi. Chúng ta chuẩn bị xuất phát."

Huyết hồng bá tước nói.

"Chúng ta sao?"

Mặt Liễu Bạch Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó đã hiểu ngay ý nghĩa của câu này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay