Chương 826:
Ánh sáng đỏ máu trong mắt Thiết Ngưu ngày càng rực lửa hơn, tinh thần lực lan rộng, áp lực cuồn cuộn ập tới.
Jesse nghiến chặt hàm răng, trong lòng càng thêm sợ hãi.
Bởi vì kẻ trước mắt... là zombie 'Chính hãng' của hồ sơ quỷ thi, trên lý thuyết mà nói, danh tiếng của hắn ta có thể ngang ngửa với Bá Tước Huyết Hồng.
Tuy Jesse cũng có thực lực cấp SS, nhưng cũng chỉ là muỗi đốt inox, có thể Thiết Ngưu chưa đạt tới cấp cao nhất, nhưng có tính thế nào cũng là thượng thừa.
Hơn nữa sức mạnh Mắt Đỏ của hắn hoàn toàn là khắc tinh của những kẻ chỉ có thể chất nổi bật.
Ánh sáng đỏ ngày càng mạnh lên, đầu óc Jesse ong ong, đã bắt đầu xuất hiện ảo giác, như thể vừa rơi vào địa ngục vô tận.
“Ách…”
Jesse ngửa mặt lên trời, đau đớn rên rỉ, âm thanh gào thét thê lương chói tai, gân xanh nổi đầy lên từ cổ tới trán.
“Đại ca!”
Cả đám Huyết tộc quay đầu lại nhìn hắn, vô cùng lo lắng.
Chỉ thấy cả cơ thể Jesse đã bị thứ ánh sáng đỏ rực kia bao phủ, hai tay hắn ôm đầu, run như cầy sấy.
Tướng quân Duke cấp dưới thấy vậy cũng sốt ruột.
“Nguy rồi! Hình như đại ca rơi vào ảo giác, bị khống chế rồi!”
“Đúng rồi, ngài ấy không phải đối thủ của Mắt Đỏ, có khi không trụ được bao lâu nữa đâu.”
“Đại nhân Hồng Nguyệt đâu rồi, mau nghĩ cách cứu ngài ấy đi!”
“…”
Mấy tên cấp dưới còn lại cũng vô cùng lo lắng.
Nhưng Liễu Bạch Nguyệt chỉ đảo mắt quan sát, sau đó gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút mờ mịt.
"Sao Mắt Đỏ lại có thể xuất hiện ở đây chứ, không phải hắn chết rồi à..."
“Ngài Hồng Nguyệt, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Quân Huyết tộc vội vàng hỏi, hệt như đàn kiến đang bò trên chảo nóng.
Liễu Bạch Nguyệt nhíu mày, quét nhìn toàn bộ chiến trường, một trăm ngàn quân zombie mới tham chiến kia không gây ra phiền toái gì, chỉ là sự xuất hiện của tên Mắt Đỏ lại khiến Jesse bị kìm hãm.
"Chúng ta vẫn phải tiếp tục chiến đấu, Jesse thân là Huyết tộc cấp SS, thể chất và khả năng hồi phục của hắn đều đứng hàng đầu, chắc chắn sẽ không dễ dàng bị hạ gục như thế được!"
“Cho nên chúng ta phải nhanh chóng xử lý sạch sẽ phe địch trước khi hắn không còn trụ được nữa!”
“Hả? Chuyện này... có thể sao?”
Đám Huyết tộc cấp dưới nhíu mày, cảm thấy chuyện này có chút khó khăn.
Một trận chiến quy mô như thế này chắc chắn phải kéo dài rất lâu.
Đến lúc đó có khi đại ca đã bị Mắt Đỏ đắp mộ cho rồi...
"Không có thời gian chần chờ nữa, nhất định phải tin tưởng thủ lĩnh Jesse của các ngươi, đồng thời cũng phải tin tưởng chính bản thân mình, các ngươi nhất định có thể làm được, nhanh lên đi!" Liễu Bạch Nguyệt lên tiếng khích lệ.
Thân từng là quản lý cấp cao của Tek, khiến cấp dưới sôi máu đương nhiên cũng là chuyện hành nghề.
Nghe vậy, cảm xúc của đội quân Huyết tộc dâng trào, kích động rồi phấn khởi, bọn hắn nắm chặt hai tay, ánh mắt chìm đắm trong vẻ hung cuồng.
Sau đó, toàn bộ đều đổ dồn về phía ánh sáng đỏ rực trên trời!
……
Thi triều nước Ấn xung phong không ngừng, ngã xuống từng đợt một. Cả chiến trường như một vực sâu không đáy, không thể nào lấp đầy nổi.
Các Thi Vương Long Quốc cũng lần lượt trải qua từng đợt thi triều.
Lúc này Tiểu Bát đã bị máu đen nhuộm hoàn toàn, giết tới điên cuồng, móng vuốt hợp kim sắc bén đã cắt không biết bao nhiêu bộ hài cốt.
Dây leo của Chậu Hoa vẫn đang mọc lên, tuy hút rất nhiều máu thịt nhưng năng lượng bổ sung vẫn không bằng tiêu hao, đang rơi vào ác chiến.
Chiến đấu quy mô lớn như vậy, các đại Thi Vương rất thu hút, đều bộc lộ thần thông.
Thi thể chồng chất từng tầng trên mặt đất nhưng vẫn có zombie giẫm đạp lên hài cốt, tiếp tục giết chóc.
Ngay cả tinh nhuệ át chủ bài dùng súng tinh hạch giờ cũng đã bắn hết. Bọn họ nhao nhao nhảy xuống khỏi thú khổng lồ, bắt đầu cận chiến.
Sức lực mạnh mẽ, thế như chẻ tre.
Liễu Bạch Nguyệt quan sát chiến trường, phát hiện ra ưu thế nhỏ lúc đầu dần dần chuyển hóa thành bất lợi. Cán cân thắng lợi đang nghiêng rõ.
"Cảm thấy không ổn lắm..."
Cô thầm tự nhủ, thấy dường như đã từng gặp cảnh tượng trước mắt, dường như mỗi lần chiến đấu với thi triều Long Quốc đều diễn biến thành kết quả này.
Lịch sử lại tương tự tới kinh người...
Tuy nhiên tình trạng hiện giờ vẫn miễn cưỡng chống đỡ được. Chỉ cần không xuất hiện tình huống bất thường thì có thể vẫn giành thắng lợi.
"Cố gắng lên! Thế nào cũng phải để ta thắng một lần chứ?" Liễu Bạch Nguyệt thầm cổ vũ.
"...."
Mà ở cách đó không xa, Lawn và Lâm Đông vẫn chiến đấu đáng sợ như trước. Mặt đất đã tràn ngập vết rạn nứt. Thậm chí từ một số vết nứt, hơi nước màu trắng tinh đang bốc lên.
Xung quanh cũng thay đổi theo, trở thành một đống hỗn độn.
Ánh sáng xanh trong mắt Lawn lóe lên, thái độ nghiêm túc hẳn. Mặc dù chiến đấu rất thảm thiết nhưng đột nhiên hắn lại nhận ra một điều.
Đó là dáng người Lâm Đông vẫn cao ngất, áo hắn khoác vẫn màu trắng... Không hề nhuốm một hạt bụi nào, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.