Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 825

Chương 825:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 825:

Mà Huyết tộc không có năng lực đặc thù gì, chủ yếu chỉ tập trung vào sức mạnh thể chất, thế là, thân là Thi Vương hệ lực lượng như Tanker lại có chút không chống đỡ được, bị một quyền đánh lui ra xa hơn mười mét.

“Kẻ này, cũng rất lợi hại…”

……

Mà Liễu Bạch Nguyệt cách đó không xa cũng đã tham chiến, một tay chống xuống đất ổn định lại cơ thể.

Cô ta ngước đôi Mắt Đỏ ngầu lên, ánh mắt khóa chặt lấy con tê giác khổng lồ trước mặt, sau đó hai chân lập tức đạp một cái, đột ngột lao về phía nó, vung móng vuốt lên rạch ra một vết thương thật dài vào sườn bụng con tê giác.

Máu tươi ào ra, nội tạng của nó rải đầy đất, con tê giác gầm lên đau đớn, cơ thể khổng lồ nặng nề ngã rầm xuống đất.

Với thực lực cấp S của Liễu Bạch Nguyệt, xử lý đám zombie thú này là chuyện không thành vấn đề.

Thấy thủ lĩnh của mình ra tay, lúc này quân zombie Ấn quốc cũng đã tràn ngập phấn khích, ngửa mặt lên trời rống mấy cái thật dài, âm thanh hệt như núi hô sóng thần, rung trời rung đất.

Ngay lập tức, càng có thêm nhiều zombie vây tới, đội quân zombie mãnh liệt vô tận, không thể thấy được điểm cuối, dường như mãi mãi không có kết thúc.

“Quả nhiên cách này có hiệu quả…”

Jesse quay đầu đánh giá bọn chúng, xét về số lượng, phe mình vẫn chiếm ưu thế.

Trong đội quân zombie của Long quốc cũng chỉ có mấy Thi Vương cầm đầu, chỉ cần khống chế được bọn họ là sẽ có thể thắng.

“Kế hoạch của Thập Tam quả thật không tồi…”

“…”

Mà, trên một đỉnh núi phía xa, có một bóng Thi Vương đang đứng sừng sững trên đá, thân hình cao lớn hệt như một tòa tháp sắt, đôi mắt ánh lên màu đỏ máu kỳ dị, là bá chủ của Bắc Cảnh, Thiết Ngưu!

Phía sau hắn là mấy đại mãnh tướng đám Côn Thép, bọn họ dẫn theo cả một đội quân zombie dày đặc, áng chừng cũng hơn trăm ngàn quân.

“Thảm! Quá thảm…”

Thiết Ngưu quan sát chiến trường, trận chiến có một không hai hiếm thấy trước mắt này đã đạt đến mức độ cực kỳ thê thảm.

Dưới bầu trời mờ mịt, trăm vạn zombie chém giết lẫn nhau, xác chồng xác chất đầy thành mấy tảng, nhưng zombie vẫn không ngừng ngã xuống.

Máu bẩn bên dưới tụ lại, chảy thành dòng sông nhỏ, mùi máu tanh nồng nặc bao phủ lớp sương mù mông lung.

Chiến trường giống như cối xay khổng lồ nghiền nát zombie thành thịt vụn.

"Trận chiến đi vào lịch sử thế này, làm sao thiếu ta được cơ chứ?"

Đôi mắt của Thiết Ngưu càng ngày càng đỏ hơn, khí thế quanh thân không ngừng dâng trào.

Côn Thép phía sau cũng sốt ruột nói.

“Đại ca, chúng ta mau lên đi!”

“Ừ, nhưng trận chiến này sẽ vô cùng nguy hiểm, các ngươi phải cẩn thận một chút.” Thiết Ngưu ân cần dặn dò.

Côn Thép liên tục gật đầu, nói: “Yên tâm đi, dù sao cũng tốt hơn ở nhà dỗ vui con gái.”

“Cái gì cơ? ??”

Thiết Ngưu trừng mắt, đôi đồng tử đỏ ngầu liếc sang phía hắn.

Côn Thép vội vàng đưa hai tay che miệng lại, vì tình huống cấp bách nên buột miệng nói ra lời trong lòng...

Có điều thân là một tướng Thi Vương, xác thực là hắn nên ở trên chiến trường.

Thiết Ngưu cũng có thể hiểu được tâm tư của đàn em mình.

“Được rồi! Hiện giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt, chúng ta lên đi!”

Vừa dứt lời, đội quân zombie phía sau sáng mắt lên, khởi động cổ tay và bả vai rồi lũ lượt gào thét, sau đó chân căng phi như điên lao xuống sườn núi.

Chúng hệt như một cơn sóng thần ầm ầm đổ vào chiến trường, khắp nơi khói bụi, sát khí dâng trào.

Côn Thép dẫn đầu đội quân, với thể lực mạnh mẽ cùng làn da rắn chắc của mình, hắn đánh gục mấy nhóm zombie Ấn quốc chỉ với vài động tác.

Có bọn họ gia nhập, chiến trường vốn đã bi thảm lại một lần nữa được thắp lửa.

Jesse vốn đang chiến đấu chợt nhận thấy có gì đó không ổn, thế là lập tức quay đầu nhìn lại.

“Hả? Sao Long quốc vẫn còn cả đám zombie thế này? ??”

Có điều, tuy thấy đám Côn Thép dũng mãnh, nhưng năng lực lại rất đơn giản, cũng không tính là quỷ thi gì, lực sát thương xa không bằng đám Chậu Hoa Nấm Nhỏ, cấp độ tiến hóa cũng không cao bằng bọn họ.

“Có vẻ vẫn ổn.”

Trong lòng Jesse thầm nghĩ, vì số lượng zombie chiến đấu lần này quá lớn, mấy trăm vạn quân, bây giờ có thêm trăm ngàn quân nữa cũng không thể gây rắc rối gì.

Nhưng đúng lúc này, một luồng ánh sáng đỏ kỳ lạ đột nhiên bay lên trời, bao trùm khu vực gần đó.

Quân zombie Ấn Quốc như thê rơi vào ác mộng, lũ lượt kêu thảm thiết, sau đó đau đớn ngã xuống đất.

Đợt tấn công này đã đả thương hơn ngàn quân bọn chúng.

Mà ánh sáng đỏ khủng bố kia vẫn đang lan rộng, rất nhanh đã bao phủ lấy Jesse, cả người hắn đều run lên, toàn bộ tầm nhìn đều đã bị màu đỏ bao trùm.

Bất kể là bầu trời mờ mịt hay cơ thể đã ngã xuống của zombie cũng đều chìm trong màu máu đỏ.

Một lát sau, một bóng đen cao lớn từ xa từ tốn đi tới, đôi mắt hòa làm một với khung cảnh đỏ rực xung quanh, chính là kẻ được ghi chép trong hồ sơ quỷ thi -- Mắt Đỏ.

“Một tên Huyết tộc nhỏ bé mà cũng dám cả gan tới đây làm càn sao." Thiết Ngưu nói.

“Ngươi... Ngươi còn sống sao?”

Mặt mày Jesse chấn động, hơn nữa còn có chút sợ hãi, bởi vì trước nay vẫn không thấy Thiết Ngưu xuất hiện, nên hắn còn tưởng rằng hắn ta đã bị Thi Vương Long Quốc thủ tiêu rồi.

“Ồ, xem ra ta đã làm ngươi thất vọng rồi!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay