Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 781

Chương 781:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 781:

Người đàn ông có chút hoài nghi, có thật là vậy không? Nhưng hắn cũng không dám nói thêm gì, suy nghĩ một chút rồi nói.

"Nhưng mà, trong thành phố Giang Bắc còn có người tránh nạn, thực lực bọn họ cũng không yếu đâu, nếu tấn công Tek, chắc chắn sẽ bị bọn họ phát hiện."

“Hừ! Chuyện đơn giản như vậy, cậu cho rằng tôi chưa từng nghĩ tới sao? Chỉ cần đánh lạc hướng bọn tránh nạn đó là được rồi, chờ đếm khi tóm được công ty Tek rồi, sau đó sẽ quay lại trừ khử bọn họ sau!” Liễu Bạch Nguyệt nói.

Hiển nhiên là, cô ta có một loại chấp niệm khó giải thích với công ty Tek Giang Bắc.

Người đàn ông thấy cô ta kiên định như thế, cũng không dám nói thêm gì nữa.

“Được rồi! Vậy chúng ta bắt đầu hành động.”

……

Trên bầu trời, một tia cầu vồng lướt nhanh qua từng ánh mây, là máy bay của nhóm Trình Lạc Y đang trên đường trở về thành phố Giang Bắc.

Ngồi trên máy bay, mấy người không khỏi tán gẫu chuyện phiếm.

“Chậc chậc chậc, đúng là không ngờ được mà, đi Bắc Cảnh có một chuyến mà còn phải thồn cơm chó nữa." Tôn Vũ Hàng cảm khái.

Trần Minh gật đầu lia lịa, "Có gì đâu, được chứng kiến một tình yêu vượt qua cả chủng loài thế kia mà.”

“Vấn đề là sau này phải làm sao đây? Họ có sinh con được không chứ? Còn không biết hậu duệ sau này sẽ thế nào cơ.” Tôn Vũ Hàng hỏi.

Trần Minh xua tay, “Đã là thời đại nào rồi mà còn phải sinh con chứ, trực tiếp nhận con nuôi là được mà.”

Phi công Diêm Tư Viễn lại nói, "Nếu một đứa trẻ có thể thực sự được sinh ra thì sẽ có ý nghĩa hơn nhiều, chuyện này còn liên quan đến vấn đề sau này con người và zombie sẽ chung sống thế nào nữa, còn nếu thật sự sinh con thì... đứa trẻ sẽ là gì nhỉ? Liệu có phải là một chủng nhân loại mới không?”

“Đúng rồi!”

Trần Minh kinh ngạc, vốn thảo luận chuyện này là vì đang quá nhàn rỗi, cho nên tùy tiện lôi tạm vấn đề này ra đùa giỡn.

Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì, đây quả thực là một vấn đề đáng suy ngẫm.

Nếu con người có thể có con với zombie, vậy chuyện này cũng đủ để thay đổi toàn bộ thế giới rồi.

Tương lai thế nào căn bản không thể tưởng tượng được...

"Tiểu Diêm không hổ là người có văn hóa, tầm nhìn xa thật, thế… con người và zombie có thể có con với nhau không?"

“Không biết nữa, trước mắt ở giai đoạn này có lẽ là không thể, nhưng tương lai mà, ai có thể chắc chắn được cơ chứ? Tôi nghĩ chỉ cần tiến hóa đến một trình độ nhất định nào đó, có lẽ không gì là không thể.” Diêm Tư Viễn nói.

“Ừm, có lý!”

Mọi người xung quanh đều gật đầu đồng tình.

Bọn họ mồm năm miệng mười, mải mê bàn luận về vấn đề sinh sản của Thiết Ngưu và Miêu Tuyết, cũng tỏ vẻ muốn chờ xem bọn họ sẽ tiếp tục phát triển thế nào.

Trên máy bay rất náo nhiệt, mà Trình Lạc Y cũng không tham gia vào cuộc trò chuyện ấy, cô ngồi một mình một bên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài đã là địa phận gần thành phố Giang Bắc, sắp sửa về tới nơi tránh nạn.

Nhưng thiết bị liên lạc của máy bay lại bất ngờ nhận được cuộc gọi video đến, là từ nơi tránh nạn gọi tới.

“Gì thế? Lãnh đạo tìm chúng ta à?” Vẻ mặt Diêm Tư Viễn không giấu được tò mò, vội vàng ấn nút kết nối.

Trên màn hình của bàn điều khiển phía trước, hình ảnh một ông lão với mái tóc hoa râm, trên mặt có vài nếp nhăn xuất hiện theo động tác án nút, ông ấy là nhân viên quản lý cấp cao của nơi tránh nạn.

Sắc mặt ông lão nghiêm trọng, còn mang theo vài phần vội vàng, vừa đi vừa nói.

"Nơi tránh nạn xảy ra chuyện rồi!"

“Hả?”

Đám người Trần Minh kinh ngạc, vội vàng vây quanh lại.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Lạc Y có ở đây không?”

Ông ấy cũng không trả lời, chỉ đáp lại bằng một câu hỏi.

“Lão Đăng, ông tìm tôi làm gì?” Trình Lạc Y đứng dậy đi tới.

Ông cũng không so đo với kiểu xưng hô này của cô, dường như đã sớm thành quen rồi...

"Tổ chức Bọ Cạp Đen ngóc đầu trở lại rồi, gần nhất còn rất hung hăng ngang ngược, bọn hắn đã bắt cóc đội tìm kiếm của nơi tránh nạn ở Tân Hải, còn yêu cầu chúng ta trao đổi tinh hạch nữa!"

“Ồ.”

Trình Lạc Y gật đầu, đối với thủ đoạn này của Bọ Cạp Đen, cô cũng không bất ngờ gì mấy, đây là tác phong trước sau như một của bọn hắn.

Bắt cóc, tống tiền, không việc ác nào không làm.

“Vậy ông không cử người đi cứu viện à?" Trình Lạc Y hỏi.

“Cử đi rồi! Nhưng kết quả là cứ cử đội nào đi là đội đó bị bắt lại, con tin càng ngày càng nhiều, cho nên bây giờ tôi mới phải tìm tới mọi người.” Ông vội vã ôm đùi than vãn.

“..." Đám người Trình Lạc Y không nói nên lời, "Được rồi, vậy chúng tôi không về nơi tránh nạn nữa, mà sẽ trực tiếp đến Tân Hải xem thử.”

“Ừ ừ, được!”

Ông lão gật đầu lia lịa, đồng thời cũng không quên nhắc nhở: "À mấy đứa này, nhất định phải chú ý an toàn đấy.”

Ngay sau đó, cuộc gọi video lập tức kết thúc.

Bầu không khí trong máy bay dần trở nên yên tĩnh, không có ai lên tiếng, chỉ im lặng suy nghĩ.

Một lát sau, Diêm Tư Viễn mở đầu phá vỡ sự yên lặng.

“Chỗ Bọ Cạp Đen xảy ra chuyện gì vậy? Sao đang yên đang lành lại đến Tân Hải bắt người chứ, mà làm thế nào lại có thể đi xa như thế?”

"Ai mà biết được..."

Mấy người còn lại lắc đầu.

Thành phố Tân Hải nằm ở ven biển, thường xuyên có một số loài thú biển qua lại, ví dụ như tôm hùm biến dị, cua biến dị các thứ các thứ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay