Chương 780:
Ước chừng mất một buổi sáng, bọn họ đã đến nơi Răng To giấu phiến đá trước đó.
Lâm Đông đang đứng trên mặt đất, ngước mắt nhìn lại, phát hiện trước mặt hắn là dãy núi phủ đầy tuyết trắng.
Tiếng gầm gừ vang vọng rất lâu trong thung lũng, hiển nhiên đã bị zombie chiếm giữ.
Dưới chân núi, nhiệt độ cũng không quá thấp, có chút tuyết đọng đã tan, mặt đất giống như người bị bệnh ngoài da, chỗ đen chỗ trắng, hai màu đan xen.
Lâm Đông liếc nhìn xung quanh, phát hiện trên bùn đất lại có một loạt dấu chân, dọc theo một đường dẫn tới dãy núi.
Nhìn quy luật của loạt dấu chân này, hiển nhiên không phải zombie.
“Không lẽ có con người ở đây?”
"Bọn họ cũng tới tìm phiến đá sao?"
……
Lâm Đông dẫn một bộ phận zombie tiến vào núi tuyết, cũng đi dọc theo hướng dấu chân.
Nhưng từ ngoài nhìn vào, lại không có dấu vết nào cả.
Lúc này, rất nhiều zombie đột biến tụ tập tại một thành phố lớn ở Ấn Quốc, nơi này hoàn toàn không giống những thành phố khác ở tận thế, không hề hoang tàn, cũng không hề bị đổ nát.
Bởi vì zombie đột biến vẫn giữ được ký ức khi còn là con người, cho nên hầu hết thói quen hành vi của chúng cũng đều giống con người.
Trong đoàn zombie, có một bóng người áo choàng đen đứng sừng sững ở đó.
Xung quanh hắn có vài vị tướng Thi Vương, đều có khí tức hùng mạnh, khí thế hung hãn.
"Để bọn trùm đầu đi tấn công Long quốc, lúc đi thì không nói một lời, cuối cùng thì bị diệt hết cả lũ, đúng là một đám phế vật." Áo choàng đen nói bằng giọng điệu bất mãn.
"Ngài Jessy, nghe nói là bởi vì quân zombie ở Giang Bắc Long Quốc đã đến Bắc Cảnh, sau đó để Mắt đỏ giả vờ thua trận, dụ tên trùm đầu tới nên mới tiêu diệt được hết bọn họ đấy."
“Ừ.”
Về chuyện này, Jessy áo choàng đen đã sớm nghe nói đến.
Khi hắn còn là con người, hắn đã có hứng thú không nhỏ với Long Quốc, đến nỗi đã đọc thuộc toàn bộ lịch sử, còn biết ở thời Chiến quốc, đã từng có một người xưng là Sát Thần Bạch Khởi, hắn lợi dụng chiêu ‘thua giả', lấy mấy chục ngàn binh lực tiêu diệt mấy trăm ngàn quân địch.
Kế hoạch đánh bại Thi Vương trùm đầu của Lâm Đông cũng có phần tương tự.
“Tên Thi Vương này không hề đơn giản, xem ra hắn cũng là một 'Sát Thần', chúng ta nhất định không thể khinh thường." Jessy đánh giá rất cao hắn.
Thi Vương bên cạnh nói, "Đại ca xin cứ yên tâm, ngài Bá tước đã điều động zombie ở khắp nơi đến Ấn quốc tiếp viện rồi, chỉ nhằm chặn hắn lại ở đây thôi. Hiện tại các anh em đều đang canh gác biên giới rất nghiêm ngặt, căn bản bọn chúng không vào được đâu."
“Ừm, cha ta ông ấy rất coi trọng Thi Vương Long quốc.” Jessy gật đầu nói.
Hiển nhiên là, hắn chính là con trai của Bá Tước Huyết Hồng, có quyền cao chức trọng trong thế lực Huyết tộc, bởi vì tương đối hiểu rõ lịch sử Long quốc, cho nên được đặc biệt phái tới đây.
Đương nhiên Jessy cũng không phải con ruột của Bá tước, mà chỉ là một trong những ‘người thân’ mà ông ấy tự công nhận.
Nghe nói Bá tước hiện tại có mười ba đứa con nuôi, trong đó có cường giả khả năng chiến đấu cực mạnh, có tri thức uyên bác, hoặc là chỉ số thông minh rất cao, dù sao mỗi người đều có đặc điểm riêng, tuyệt không phải kẻ đầu đường xó chợ.
Jessy đứng thứ mười trong số những người con nuôi này.
"Chúng ta không thể để hắn có thêm cơ hội phát triển nữa, một khi đội quân siêu zombie tập hợp đủ, ta sẽ trực tiếp đánh bại hắn!"
“Rõ!”
Các Thi Vương nặng nề đáp ứng, ánh mắt tràn ngập tia khát máu.
Jessy áo choàng đen này rõ ràng là loại người có đầu óc sáng suốt, hắn rất nhanh đã nghĩ đến một vấn đề.
"Nếu hắn dẫn theo quân zombie từ Long Quốc xông tới đây, vậy nghĩa là lãnh địa của bọn hắn đang trống, khả năng cao sẽ không còn tên Thi Vương nào mạnh nữa, không biết động thái của Thập Tam... bây giờ thế nào rồi?"
Thành phố Giang Bắc.
Trên một tảng đá khổng lồ nhô lên tại đỉnh núi Bắc Sơn, một bóng người phụ nữ đứng sừng sững trên đỉnh tảng đá, đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt tuyệt mỹ, mang đến cho người ta cảm giác như bị mê hoặc.
Cô ta chính là Liễu Bạch Nguyệt, người bị nhiễm biến chủng virus, đồng thời cũng là con gái nuôi thứ mười ba của Bá tước Huyết Hồng.
Đứng ở đây có thể quan sát toàn cảnh thành phố Giang Bắc.
Mà phía bên kia Bắc Sơn chính là thành phố Lâm Sơn mà cô từng cai quản, tuy nhiên hiện tại nó chỉ là một thành phố hoang vắng, khắp nơi đều là những tòa nhà đổ nát hoang sơ, tàn tích đầy đường, ngay cả bóng dáng zombie cũng ít đến đáng thương, mà bá chủ trên danh nghĩa hiện tại chính là Đầu Tàu.
Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Liễu Bạch Nguyệt có chút thổn thức, nhưng cô nhanh chóng quay mặt đi, sắc mặt trở nên kiên quyết mà cuồng nhiệt.
Hôm nay trở lại nơi này, chính là để lấy lại tất cả những gì mình đã từng có!
“Ngài Bạch Nguyệt, đã triệu tập xong đội Bọ Cạp Đen rồi, xin ngài hãy truyền đạt chỉ thị tiếp theo." Phía sau, một người đàn ông thô kệch tiến tới, nói.
Liễu Bạch Nguyệt cắn chặt răng, cô ta cũng chỉ chờ có giờ khắc này.
“Chuẩn bị tiến vào thành phố Giang Bắc, tấn công vào công ty Tek!”
“Hả?” Người đàn ông tỏ vẻ kinh hãi.
Bởi vì thành phố Giang Bắc chính là sào huyệt zombie mạnh nhất Long quốc, tuy trước mắt tên Thi Vương khủng bố kia không có ở đó, nhưng nghĩ đến chuyện xâm nhập vào nơi đó, trái tim khó tránh khỏi mà đập thình thịch.
“Thưa…thưa ngài, như vậy liệu có ổn không?”
“Có gì mà không ổn? Ngài Bá tước nhận tôi làm con gái nuôi, cũng là bởi vì nhìn trúng tài năng lãnh đạo của tôi đấy.” Liễu Bạch Nguyệt vẫn rất tự tin.
“Ặc…”