Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 777

Chương 777:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 777:

Lúc này, dường như đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật...

Thật ra Đóa Nhi cũng không nghĩ tới, loại năng lực đã tàn sát ngàn vạn sinh linh của mình, lại có thể giúp Thi Vương theo đuổi con người, còn tạo ra một khung cảnh lãng mạn đến vậy.

Lần đầu tiên loài hoa biểu tượng cho sự giết chóc này lại trở nên đẹp đẽ đến thế.

Miêu Tuyết nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng hoảng hốt thật lâu không thể bình tĩnh lại. Thiết Ngưu nghĩ bụng, hẳn là nên rèn sắt khi còn nóng, mà theo kế hoạch của Tai Thính, bước tiếp theo là hát cho cô ấy nghe.

Thế là hắn chậm rãi mở miệng, hát lên bản nhạc mà hắn đã dày công luyện tập mấy ngày nay.

"Nếu anh nói rằng anh thực sự yêu em, ai sẽ xóa bỏ tình bạn đã tan vỡ đó đây~"

"Nếu anh vẫn giữ lấy bí mật này, mùa đông ấm áp sẽ còn xa vời~"

"Em quá tốt bụng, em quá xinh đẹp..."

“…”

Thiết Ngưu và Miêu Tuyết đứng đối diện nhau, dưới ánh trăng chiếu rọi, để lại hai chiếc bóng thành đôi dưới nền tuyết.

Thiết Ngưu dùng hết tất cả sự cố gắng, tận tâm trình bày bài hát thật trọn vẹn, tình cảm vô cùng chân thành tha thiết.

Miêu Tuyết cũng không làm ngắt nhịp, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm hắn.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Thiết Ngưu cũng đã hát xong, sau khi bình phục lại tâm trạng một chút, mới chậm rãi mở miệng hỏi.

"Tiểu Tuyết, em thấy sao?"

“Ơi? Anh Thiết Ngưu, anh vừa làm gì thế?” Miêu Tuyết hoàn hồn lại, vẻ mặt hồn nhiên hỏi.

“Ờm…” Biểu cảm trên mặt Thiết Ngưu rõ ràng có chút cứng ngắc, ngơ ngác đứng tại chỗ, nhất thời có chút luống cuống tay chân, không biết nên nói gì cho phải.

“Không có gì đâu, ha ha.”

Có lẽ đối với zombie mà nói, ca hát không phải là việc dễ dàng, trừ khi chúng thức tỉnh được những năng lực như vậy. Rõ ràng là, Thiết Ngưu cũng không có thiên phú ở phương diện này, tuy rằng hắn đã rất cố gắng hát... nhưng Tiểu Tuyết lại không nghe ra hắn đang làm gì...

Mà lúc này, xa xa trong núi rừng đen kịt, mấy đại "chiến thuật sư" đang chen chúc túm tụm lại một chỗ với nhau.

“Xong rồi kìa, sao ta lại thấy lạnh thế nhỉ?" Bắt Tôm vội vàng nói.

"Không có đâu, ta lại cảm thấy hắn hát rất hay nha!" Tai Thính nói.

Đóa Nhi bên cạnh mở miệng hỏi, "Ngươi biết đó là bài gì không?"

“Ta không biết…”

Tai Thính lắc đầu như trống bỏi, đôi khuyên tai răng to lắc lư không ngừng.

Rất rõ ràng, hắn cũng không có thiên phú với âm nhạc, chỉ đành quay đầu hỏi Cầm Âm.

“Chị Cầm, chị thấy hắn hát thế nào?”

"Ờm, hắn đã cố gắng hết sức rồi..." Cầm Âm mở miệng nói.

Mấy đại Thi Vương đều đang theo dõi, muốn tận mắt chứng kiến một cảnh tượng mang tính lịch sử này, Thi Vương tỏ tình với con người, có lẽ toàn thế giới cũng chỉ có một trường hợp này.

Giữa biển hoa, hai người vẫn đứng nhìn nhau, không có ai lên tiếng, bầu không khí rơi vào yên lặng.

Một lúc sau, cuối cùng Thiết Ngưu cũng lấy hết dũng khí, trầm giọng nói.

"Tiểu Tuyết, thật ra... anh rất thích em, thích em cũng đã lâu rồi. Anh cũng không biết vì sao, những ngày ở bên em, tuy bình lặng nhưng anh lại có cảm giác rất hạnh phúc, anh chỉ mong rằng có thể được ở bên em mãi mãi..."

“À, em biết rồi.”

Khuôn mặt Miêu Tuyết đột nhiên đỏ bừng, đỏ như quả táo chín, ngượng ngùng cúi đầu.

Khi Thiết Ngưu nói ra những lời này, trong lòng nhất thời đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, như thể vừa hoàn thành một đại sự.

Hơn nữa nhìn phản ứng của Miêu Tuyết, có vẻ như cũng không bị phản cảm.

Chỉ là, thú nhận thân phận của mình mới là mấu chốt, dù sao hắn cũng là zombie, không biết liệu cô ấy có thể tiếp nhận được hay không.

“Tiểu Tuyết, còn nữa... anh không phải là con người, mà là một Thi Vương.”

Thiết Ngưu dứt khoát nói ra sự thật trong một hơi, sau đó liền kéo vải băng che mắt xuống, để lộ một đôi mắt màu đỏ đáng sợ.

Nhưng điều không ngờ được là, Tiểu Tuyết không hề sợ hãi, ngược lại còn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cặp mắt đối phương.

“Chuyện này em cũng biết rồi…”

“Hả?”

Nghe được câu trả lời của cô, Thiết Ngưu vô cùng kinh ngạc.

Vậy mà cô ấy lại biết rồi?

Từ khi nào chứ?

Kỳ thực, ngay từ lần đầu tiên Miêu Tuyết nhìn thấy hắn, cô đã cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì đâu ra người tốt che mắt lại vẫn có thể thấy được đồ vật cơ chứ?

Hơn nữa Thiết Ngưu thường xuyên đi săn thú, mỗi lần đều thắng lợi trở về, mang về đầy đủ đồ ăn, ai cũng biết ngoài làng đều là zombie và quái vật, nào có thể dễ dàng thành công như vậy?

Miêu Tuyết thông minh nhạy bén, cô đã sớm đoán được hắn có thể là zombie.

“Zombie cũng được, con người cũng được, có liên quan gì chứ?”

“Tiểu Tuyết à!”

Thiết Ngưu nghe thấy lời này của cô, nhất thời cảm động đến tột đỉnh, cuối cùng không nhịn được sự thôi thúc từ nội tâm, dang rộng vòng tay ôm lấy cô ấy vào lòng.

Miêu Tuyết cũng chậm rãi giơ tay lên, cẩn thận ôm lấy thân thể zombie kia.

Điều này cũng có nghĩa là… Cô đã chấp nhận sự thật rằng Thiết Ngưu chính là Thi Vương.

“Yay!”

Lúc này, trong rừng núi tối tăm, Bắt Tôm trực tiếp nhảy dựng lên tại chỗ, không nhịn được hoan hô một tiếng. Chuyện hiển nhiên là, Thiết Ngưu đã tỏ tình thành công, chứng kiến cảnh tượng này, khiến trong lòng hắn cực kỳ hưng phấn.

Mà Tai Thính bên cạnh lập tức kéo hắn lại, cũng giơ tay chặn lấy miệng hắn, hạ giọng nói.

“Bé mồm tí đi!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay