Chương 775:
Thiết Ngưu đi dạo trong rừng cây bên ngoài ngôi làng, vừa đi vừa không ngừng suy nghĩ về chuyện này.
Một lúc sau, phía trước xuất hiện một bầy zombie, bọn chúng đang tụ tập lại một chỗ, cơ thể không ngừng lắc lư.
Ở giữa đám đông, Cầm Âm ôm đàn guitar, cô đang chơi một giai điệu đầy lôi cuốn, hát lên bản nhạc sống động bằng chất ‘giọng khói’ khàn khàn độc đáo.
"Đến đây cùng thưởng thức bài hát này thôi nào, tên của nó là Night's Night..."
“Nhịp hạnh phúc thoáng qua trong mơ màng, bao nhiêu vui sướng mông lung ở chốn này~"
"Không cần bắt kịp nữa, cứ nhảy đi, hihihi!"
“…”
Cùng lúc đó, dàn hậu cung đã ổn định vị trí, sương mù không ngừng bốc lên, dây leo phía sau lắc lư, còn có từng cánh hoa hồng nhạt rải xuống sân khấu.
Đám zombie vô cùng hưng phấn, dù sao cũng đã đạt được thành tựu mạnh nhất Long quốc, tạm thời ngoài nhảy múa ra cũng không có gì khác để làm.
Thiết Ngưu đi ngang qua, cả người hắn toát ra vẻ cô đơn lạc lõng, dường như không có chút hòa hợp nào với buổi party náo nhiệt này của bọn họ.
Trong số đó, dáng người vạm vỡ của Tanker và đàn em Côn Thép của hắn là nổi bật nhất.
Cả hai đều được xem là zombie thiên về thể lực, tư duy thẳng đuột, có vẻ rất hợp nhau, cho nên ở cạnh, chơi đùa cùng nhau cũng khá vui vẻ.
“Ơ?”
Côn Thép liếc qua, phát hiện Thiết Ngưu đang đi ngang chỗ này, vừa nhìn đã cảm nhận được tâm tình của hắn không ổn lắm, rõ ràng có chút chán nản.
“Đại ca, hiện giờ zombie ở Ấn Quốc đã bị tiêu diệt hết rồi, không còn ai đến quấy rầy nữa, sao trông ngài có vẻ không vui thế?"
“Ta gặp phải một chuyện rất khó giải quyết.” Thiết Ngưu chậm rãi nói.
Côn Thép nghe vậy thì trợn tròn hai mắt, cảm thấy chuyện này dường như là không thể.
“Đại ca, có chuyện gì ngài cứ nói với ta, ta giúp ngài giải quyết.”
“Ngươi... thôi quên đi.” Thiết Ngưu lắc đầu, cảm thấy việc này hắn cũng không giúp được gì.
Côn Thép lại càng nôn nóng hơn, “Đại ca, ngài mau nói cho ta nghe đi mà, không nói thì làm sao biết ta có giúp được hay không chứ?”
Thiết Ngưu ngước mắt nhìn hắn, dù sao chuyện hắn thích Miêu Tuyết cũng là ‘bí mật’ mà ai cũng được bật mí rồi, hơn nữa nếu tỏ tình thất bại, bản thân hắn cũng phải rời khỏi thế giới này.
Cho nên cũng không có gì phải giấu diếm nữa.
“Ta cần tỏ tình với Miêu Tuyết.”
“Ồ…”
Côn Thép gật đầu một cái, đáng nói là vẻ mặt lại không có chút ngạc nhiên nào, hắn chỉ đứng đó ngẫm nghĩ một lúc, sau đó mới hỏi.
“Tỏ tình... là cái gì?”
“...” Thiết Ngưu lập tức xám mặt lại, cũng phải, với cấp độ tiến hóa thần trí của Côn Thép hiện giờ, đương nhiên sẽ không thể hiểu được vấn đề tình cảm phức tạp này rồi.
Cho nên nói với hắn cũng vô dụng.
Lúc này, Tanker bên cạnh nghe vậy liền đi tới nói.
“Côn, ngay cả tỏ tình ngươi cũng không biết là gì à? Thế mà còn đòi đi giúp người ta.”
“Là sao hả Tanker, ngươi biết à?” Mặt mày Côn Thép mờ mịt, hỏi.
“Đương nhiên ta biết chứ.”
Tanker vỗ vỗ ngực, nói: "Tỏ tình, chính là bày tỏ tính tình trong trắng.”
“Ừ, đúng đúng, cô nàng Miêu Tuyết kia đúng thật là rất trắng.” Côn Thép lập tức đáp.
Thiết Ngưu đỡ trán, hoàn toàn không biết nói gì, hai tên này căn bản không hiểu gì cả, lẽ ra không nên nói cho bọn họ biết mới phải...
Nhưng đúng lúc này, Tai Thính chen ra khỏi đám zombie, thính lực của hắn tương đối nhạy bén, đã sớm nghe thấy bọn họ nói chuyện với nhau, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, nở một nụ cười cực kỳ tự tin.
“Tỏ tình à, tìm đến ta đây này, ở đây có tổ đội chuyên nghiệp luôn.”
“Có thật không?”
Thiết Ngưu quay đầu lại nhìn, trong lòng có chút hoài nghi.
Có điều, tuy thực lực của Tai Thính không mạnh lắm, nhưng cấp độ tiến hóa thần trí lại tương đối cao, hơn nữa về phương diện EQ, ở thi giới cũng lên như diều gặp gió.
Có lẽ hắn thật sự có cách.
“Vậy ngươi nói xem, ta nên tỏ tình thế nào đây?” Thiết Ngưu vội vàng hỏi.
Đôi mắt Tai Thính đảo quanh, khuôn mặt lộ vẻ suy tư, quả nhiên không bao lâu sau hắn đã nảy ra chủ ý, sau đó liền quay đầu nhìn về phía đám zombie đang nhảy nhót đằng kia.
“Nghe thấy tiếng hát đằng kia không? Còn có cả hoa nữa, không phải đều có sẵn hết rồi sao? Chắc ngươi cũng hiểu rồi chứ?”
“Là sao?” Thiết Ngưu nhất thời có chút mơ hồ.
Tai Thính sốt ruột vỗ đùi, "Tỏ tình, đương nhiên phải hát và tặng hoa rồi!"
“Cái này... Thật sao?”
Thiết Ngưu oán thán một tiếng, nhưng nghĩ lại cũng thấy có lý.
“Nhưng quan trọng là, ta không biết hát!”
“Không biết thì học, đơn giản thế thôi mà.”
Tai Thính nói rồi lập tức hướng về phía đám zombie đang nhảy nhót phía sau, hô lên, "Dừng một chút, mọi người dừng lại chút đã, chị Cầm, chị Đoá, Thiết Ngưu muốn tỏ tình với con người, các ngươi mau dạy hắn một chút đi.”
“Cái gì cơ, lại chuẩn bị có màn tỏ tình à?”
“Là cái gì vậy?”
“Không ngờ đó nha, dù sao thì cùng xem trò vui thôi…”
“…”
Cả đám zombie bàn tán sôi nổi, có một số hiểu, cũng có một số không hiểu.
Thiết Ngưu thấy vậy lại càng cạn lời, đi tỏ tình mà cả làng đều biết...
Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng không còn cách nào khác, đã đâm lao thì phải theo lao.