Chương 774:
Thiết Ngưu lắc đầu, trầm mặc một lúc rồi nói: "Nếu có một ngày ta không còn, nhất định ngươi phải sống thật tốt với Tiểu Nhạc nhé."
"Thiết Ngưu ca, sao ngươi lại nói vậy?"
Sắc mặt Miêu Tuyết lộ vẻ hơi lo lắng.
Thiết Ngưu ấp úng.
"Không... Không sao cả. Có thể ta phải đi tới một nơi rất xa. Dù sao... Ngươi tự chăm sóc tốt là được."
"Vậy, khi nào ngươi trở về?" Miêu Tuyết hỏi.
"Không biết. Dù sao... Ngươi sống bình thường là tốt rồi."
Tất nhiên Thiết Ngưu nghĩ tới việc thực hiện lời hứa với Lâm Đông, xử lý xong Thi Vương nước Ấn... Bản thân phải chết.
Đương nhiên với tư cách trao đổi, Lâm Đông sẽ giữ lại thôn này, để các thôn dân tiếp tục tồn tại.
"Tiểu Tuyết, thật ra ta..."
Thiết Ngưu há miệng như muốn nói gì, nhưng lại nuốt xuống, không nói nữa.
Bản thân Miêu Tuyết cũng nóng ruột, không nhịn được nói.
"Cuối cùng ngươi muốn nói gì?"
"Ta..."
Thiết Ngưu cắn răng, nội tâm vô cùng bối rồi, nhưng cuối cùng vẫn quyết định, nói ra ba chữ.
"Ta đi đây!"
"Vâng..."
Vốn Miêu Tuyết định gọi hắn lại, kết quả Thiết Ngưu đã đi ra ngoài.
Bên ngoài sân.
Ở cửa lớn.
Trình Lạc Y và Lâm Đông vẫn đang đứng bàn bạc.
"Hiện tại đã tiêu diệt Thi Vương nước Ấn rồi, tiếp theo làm sao đây? Ngươi muốn dẫn dắt thi triều vượt biên sao?"
"Đường biên giới... đâu còn đường biên giới nữa?"
Lâm Đông nói thản nhiên.
Trình Lạc Y giật mình, đã hiểu ý hắn. Khắp thế giới này đâu chả là đất của vua.
Hắn muốn tiếp tục giết chóc, cho đến khi tiêu diệt tất cả thế lực uy hiếp mới thôi.
Lâm Đông nói ra kế hoạch tiếp theo.
"Lần này vô tình ta phát hiện ra một phiến đá Tinh Đồ khác, dự định tìm ra nó trước. Ngươi có muốn đi cùng không? Thuận tiện thu thập ít thiên thạch."
"Không đi nữa."
Trình Lạc Y lắc đầu nói. Bởi vì chế tạo ba thanh vũ khí đã đủ dùng rồi. Trong đám bạn của cô không có đối tượng nào dùng được loại vũ khí này nữa.
"Gần đây thành phố Giang Bắc cũng không yên ổn. Tổ chức Bọ Cạp Đen bị đánh tan giờ như lại tụ tập, có vẻ muốn ngóc đầu trở lại. Chúng ta phải về trước đây."
"Hả?"
Lâm Đông hơi kinh ngạc.
Đám nhân loại Bọ Cạp Đen kia lại tụ tập, sau lưng có lẽ có âm mưu gì. Để cho cô ấy trở về điều tra cũng tốt.
"Ừ, vậy thì ngươi về đi. Có chuyện gì nói cho ta biết hoặc tìm Tiến Sĩ cũng được."
"Ta biết rồi."
Trình Lạc Y đồng ý.
Lúc này, vừa vặn Thiết Ngưu chạy từ trong nhà ra, tuy rằng đã dùng dải lụa che kín hai mắt nhưng cũng nhận ra được hắn hơi đau buồn, có cảm giác không nỡ chia xa.
"Ta đã dặn dò xong rồi. Bao giờ chúng ta đừng ra tay ở đây, tránh để Tiểu Tuyết nhìn thấy."
"Ra tay cái gì?"
Lâm Đông đánh giá hắn trong chốc lát, đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Đương nhiên là hứa hẹn lúc trước của chúng ta."
Thiết Ngưu nhìn Trình Lạc Y bên cạnh, hôm nay phát hiện ra Lâm Đông cũng có bạn là nhân loại, càng tin rằng hắn sẽ giữ lời hứa. Sau khi mình chết đi... Hắn sẽ không hại tới Tiểu Tuyết.
Lâm Đông nghe hắn nói, rơi vào trầm tư.
Thật ra trong lòng hắn cũng rất tò mò, tình cảm vượt chủng tộc giữa zombie và nhân loại, cuối cùng có thể có kết quả không.
Hơn nữa đúng như Thi Vương trùm đầu nói, tình yêu là áo giáp cho Thiết Ngưu, cũng là điểm yếu của hắn. Chỉ cần Miêu Tuyết còn sống, hắn sẽ không làm chuyện gì gây bất lợi cho mình.
Vì thế Lâm Đông định cho hắn có một cơ hội sống.
"Ngươi đi thổ lộ với Miêu Tuyết đi. Nếu cô ấy đồng ý, ta sẽ không giết ngươi."
"Hả? ??"
Lúc này Thiết Ngưu ngẩn ra, lộ vẻ kinh ngạc, vốn chuẩn bị sẵn tới chịu chết, không ngờ lại đón nhận kết quả như vậy.
Nhưng hắn lại nói thầm trong lòng...
Tỏ tình à?
Có được không?
Lâm Đông bổ sung.
"Ta chỉ cho ngươi thời gian ba ngày. Ngươi tự làm đi."
Thiết Ngưu: "..."
...
Những ngày tiếp theo cũng không xảy ra chuyện gì. Bắc cảnh rất yên bình, tiếp tục phát triển.
Chẳng qua đám đàn em của Lâm Đông càng ngày càng hưng phấn, cả ngày ca hát không ngừng. Bởi vì sau khi hạ gục Thi Vương nước Ấn, có nghĩa là bọn họ đã đứng triệt để ở đỉnh cao của Long Quốc, trở thành thế lực zombie mạnh nhất nội địa.
Mà Lâm Đông cắn nuốt tinh hạch xong, hấp thu năng lượng, định nghỉ ngơi và khôi phục một hồi, tiếp tục đi lên hành trình tìm phiến đá Tinh Đồ.
Đây cũng là nguyên nhân hắn cho Thiết Ngưu thời gian cấp bách như vậy.
Nếu hắn thổ lộ thất bại, nói rõ chuyện này tiếp xuống cũng không còn phát triển được gì. Thế thì không bằng dùng tinh hạch của hắn tăng tinh thần lực của mình lên một bậc.
Nhưng nếu thành công, Lâm Đông định quan sát kỹ một hồi, xem thử kết quả cuối cùng của hai người thế nào...
Thời gian trôi qua cực nhanh, đã sắp qua ba ngày.
Nội tâm Thiết Ngưu bất an.
"Cuối cùng Tiểu Tuyết có đồng ý không?"
"Nếu mình là nhân loại thì hoàn toàn có thể biểu lộ thành công. Nhưng muốn lộ rõ thân phận zombie,... Có thể dọa cô ấy không? Chạy mất luôn thì sao..."
"Nếu vậy thì đến lúc đó ngượng ngùng lắm? Sợ là kể cả làm bạn cũng không được, cuối cùng chỉ lại ký ức mà thôi..."
"..."
Thiết Ngưu rất phiền muộn.
Có lẽ đây chính là ma lực của ái tình. Mặc dù thân là Thi Vương cũng khó tránh khỏi khốn đốn vì tình yêu. Hắn giống như một thiếu niên ngây thơ, khi đối mặt với người mình thích, nội tâm sẽ tràn ngập rung động, bất an và lo lắng.
"Cuối cùng nên thổ lộ thế nào đây? ??"
...