Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 773

Chương 773:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 773:

"Bọn họ lợi hại thật!"

"..."

Ngay sau đó, Trình Lạc Y hỏi thăm thôn dân xem Lâm Đông ở đâu. Kết quả, thông qua câu trả lời của thôn dân mới biết, đúng là mấy ngày trước có mấy người nước ngoài tới, liên hệ với Miêu Tuyết trong thôn.

Sau đó đám người Trình Lạc Y tìm luôn tới nhà Miêu Tuyết.

Với tính cách lương thiện của Miêu Tuyết, đương nhiên sẽ nhiệt tình chiêu đãi bọn họ ngay.

...

Không bao lâu sau, ngoài thôn xuất hiện một bóng người cao lớn, chạy như điên trở về, ánh mắt lo lắng, cũng không kịp gõ cửa, xông thẳng vào trong sân nhà Miêu Tuyết.

"Tiểu Tuyết! Tiểu Tuyết!"

Thiết Ngưu lo lắng gọi.

Nhưng rất nhanh sau đó, hình dáng cô gái hắn vẫn luôn nhớ nhung xuất hiện trước mặt.

"Thiết Ngưu ca, ngươi sao vậy?"

"Ặc..."

Đôi mắt đỏ rực của Thiết Ngưu nhìn xuyên qua dải tơ, phát hiện ra cô gái trước mặt không làm sao cả, hoàn toàn không mất một sợi tóc.

"Tiểu Tuyết, ngươi không sao chứ?"

"Sao ta lại làm sao được?"

Miêu Tuyết cảm thấy không hiểu gì.

"Vừa rồi có gặp phải quái vật không?" Thiết Ngưu hỏi tiếp.

"Quái vật? Quái vật gì?"

Miểu Tuyết càng khó hiểu, hình như đến nghe cũng còn chưa nghe qua.

"..." Thiết Ngưu cứng họng, đồng thời vô cùng kỳ quái. Rõ ràng trong ký ức của Thi Vương trùm đầu, hắn chứng kiến đối phương phái đàn em tập kích thôn trang.

Kết quả, hiện tại lại chẳng thấy gì...

Tuy nhiên xác định cô gái an toàn rồi, trái tim treo cao của Thiết Ngưu cuối cùng cũng được thả xuống.

"Không sao là tốt rồi... Không sao là tốt rồi..."

"Ồ, đúng rồi. Vừa rồi có mấy người ngoại quốc tới, nói là bạn của Lâm Đông, tới đây tìm hắn."

Miếu Tuyết nói.

Thiết Ngưu nghe thấy, lấy làm ngạc nhiên. Lâm Đông... Không ngờ hắn cũng có bạn? ?

Ngay sau đó, dưới sự dẫn đường của Miểu Tuyết, Thiết Ngưu đi vào trong nhà, gặp mặt mấy người Trình Lạc Y.

"Nhân loại?"

Mặt Thiết Ngưu càng ngẩn ra.

Không ngờ Lâm Đông còn có bạn là nhân loại. Hắn đánh giá từng người một lần, trong lòng càng ngạc nhiên... Tên này không tiến hóa ra tình cảm đặc thù gì đấy chứ?

Cùng lúc đó, đám người Trình Lạc Y cũng quan sát Thiết Ngưu, ánh mắt sững lại.

Bởi vì phán đoán từ khí tức, tên trước mặt không phải là người.

"Rốt cục là thế nào?"

"Không ngờ Thi Vương lại sống cùng thôn trang của nhân loại."

"Vừa rồi ngươi có nghe hắn gọi gì ở bên ngoài không? Hình như có cảm tình với Miêu Tuyết rồi."

"Trời ạ, không phải sao?"

"Ta đã nói từ trước rồi... Zombie bắc cảnh rất kỳ quái..."

"..."

Lúc này, trong chiến trường thung lũng, Lâm Đông đã quét dọn hết, đắc thắng trở về. Thu hoạch lần này cũng không nhỏ, lấy được rất nhiều tinh hạch.

Mà đám đàn em của hắn trải qua chém giết máu tanh, cắn nuốt không ít não đan, thực lực chỉnh thể tăng lên rất lớn.

Đám zombie vô cùng hưng phấn, hơn nữa trải qua chém giết nên cực kỳ thỏa mãn, tâm tình vui vẻ lắm.

Dựa theo tục lệ, bọn họ lại vào trong rừng, mở tiệc ăn mừng.

Nhảy nhót trên cánh đồng tuyết....

Mà Lâm Đông tự trở lại thôn trang, xem thử có tình huống gì đặc biệt không.

Đi trên con đường nhỏ ở thôn trang, quan sát bốn bề một hồi.

"Yên tĩnh nhỉ. Cũng không xảy ra chuyện gì. "

Ánh mắt đảo qua, phát hiện ra vốn quảng trường là nơi đám trẻ con đá bóng giờ có một thiết bị bay cực kỳ ngầu lòi đang đỗ, dẫn tới rất nhiều người lớn và trẻ con vây quanh.

Ở cách quảng trường không xa chính là nơi ở của Miêu Tuyết.

Lúc này cửa sân mở rộng, có một cô gái đang khoanh tay, dựa vào khung cửa.

Lâm Đông phát hiện ra, lập tức quay đầu nhìn lại.

Lúc này hai người bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt Trình Lạc Y sáng ngời, đánh giá Lâm Đông từ trên xuống dưới, thấy bên ngoài áo sơ mi trắng mang tính tiêu chí giờ đã đổi thành một cái áo khoác lông rất đẹp, không nén nổi bĩu môi.

"Không ngờ còn đổi trang phục..."

...

"Đi tới cánh đồng tuyết ngắm cảnh thế nào? Đẹp chứ?"

Lâm Đông mỉm cười hỏi.

"..." Trình Lạc Y tỏ vẻ không muốn nói, cũng không đánh giá gì, chỉ lật tay lấy một thanh trường đao sau lưng ra, ném về phía hắn.

"Trả lại ngươi một thanh."

"Ồ, được rồi."

Lâm Đông giơ tay ra cầm đao, cảm nhận trong tay quả thật khác với lúc trước. Thân đao nhìn như mảnh khảnh thon dài nhưng lại nặng chừng một trăm tấn.

Xoẹt...

Lâm Đông rút đao ra khỏi vỏ, quan sát kỹ một hồi, phát hiện ra lưỡi đao đều là màu sơn đen.

Nhưng dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nó vẫn phản xạ ánh sáng sắc bén.

Trên chuôi đao có khảm một viên tinh hạch màu đỏ sẫm, bên trong mơ hồ có lửa bốc lên, tỏa ra năng lượng nóng rực mãnh liệt.

Đỏ và đen kết hợp khiến thanh đao này nhìn cực kỳ đẹp mắt

"Không tồi..."

Lâm Đông gật đầu, lộ một chút hài lòng.

Trình Lạc Y nói.

"Không đặt tên cho nó sao?"

"Cũng được."

Lâm Đông đánh giá thanh trường đao màu đen kịt, thấy ánh sáng đỏ rực bốc lên, trầm ngâm một lúc, đôi mắt sáng ngời, nói.

"Vậy gọi là Que Cời Lò đi."

"..." Trình Lạc Y lại cạn lời, trong lòng thầm nói... Ngươi thích là được rồi.

...

Mà trong phòng, Thiết Ngưu và Miêu Tuyết đang ở chung. Hai người ngồi chung một chỗ lại vô cùng yên tĩnh, không khí hơi quái dị.

"Tiểu Tuyết..."

Thiết Ngưu đánh tan sự yên tĩnh trước, muốn nói lại thôi.

"Hả? Thiết Ngưu ca, ngươi sao vậy?"

Miêu Tuyết mở to đôi mắt, lộ vẻ ngây thơ.

"Không sao."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay