Chương 767:
"Được rồi. Nơi này không tồi, thích hợp làm nơi chôn cất zombie nước Ấn."
Dứt lời, hắn quay đầu lại.
Đôi mắt đám zombie Cương Côn ở phía sau lấp lóe ánh sáng hung ác, phấn khởi tới cực điểm. Bởi vì chiến đấu chân chính sắp mở màn. Cuối cùng bọn họ cũng không phải giả vờ yếu thế, có thể tận tình hưởng thụ giết chóc.
Chỉ chốc lát sau, tiếng gào thét thê lương rung trời ở phía trước, vang vọng trong thung lũng. Hiển nhiên Thi Vương nước Ấn đã dẫn theo thi triều trăm ngàn quân tới gần.
Khoảng vài phút sau, từng bóng zombie xuất hiện phía trước, giống như một cơn sóng triều màu đen tràn vào mặt đất bằng phẳng.
Dẫn đầu là mấy đại Thi Vương nước Ấn.
Phía sau bọn họ là tinh nhuệ với dáng người mạnh mẽ, động tác linh hoạt, nhảy vọt lên từng tảng đá lớn hoặc leo lên vách đá.
Ở phía sau xa hơn chính là zombie bình thường dày đặc. Phóng tầm mắt nhìn lại không thấy điểm cuối, giống như một vùng hải dương zombie.
Người người trong đó nhốn nháo, phát ra tiếng gầm khẽ không ngừng, khuôn mặt nhuộm máu đáng sợ vô cùng.
Thi triều nước Ấn đột kích quả thật có cảm giác như đại quân áp sát.
Nhưng Thiết Ngưu đứng sừng sững tại chỗ, không sợ hãi chút nào. Đôi mắt đỏ rực quét nhìn, ngược lại có vài phần khí chất bá chủ đứng đầu thiên hạ.
"Hồng Nhãn, sao ngươi không chạy trốn?" Thi Vương trùm đầu chất vấn.
"Đối phó với các ngươi còn cần chạy trốn sao?"
Thiết Ngưu hỏi ngược lại.
Ánh mắt Thi Vương trùm đầu lóe sáng hung ác.
"Hừ! Hiện tại ngươi đã không còn là bá chủ lúc trước, yêu nhân loại sẽ giảm bớt sự khát máu của Thi Vương."
"Ta... Chờ đã, ngươi nói cái gì?"
Đôi mắt đỏ của Thiết Ngưu trợn tròn, nhận ra trọng điểm rất nhanh.
Thi Vương trùm đầu lặp lại.
"Ta nói ngươi yêu nhân loại sẽ giảm bớt sự khát máu, ảnh hưởng tới sức chiến đấu!"
"? ??"
Lúc này Thiết Ngưu ngẩn ra. Đàn em phía sau cũng lặng ngắt như tờ, phàm là kẻ nào tiến hóa ra thần trí đều lộ vẻ kinh ngạc.
Tình huống gì thế này?
Thiết Ngưu càng cạn lời. Chuyện mình yêu nhân loại thế nào đã truyền ra nước ngoài rồi? ??
Trong cả cánh đồng hoang, ước chừng trăm ngàn zombie đã có không ít người nghe nói tới chuyện này, quả thật chính là thông báo công khai.
"Cái loa phường ở đâu ra vậy?"
Mà đám zombie nước Ấn cũng bắt đầu bàn tán sôi nổi. Bởi chuyện zombie yêu nhân loại đã hoàn toàn vượt qua chủng tộc, không khác gì nhân loại yêu thằn lằn.
"Loại chuyện này tồn tại thật sao?"
"Có thể... Có chứ."
"Thật sự là thế giới to lớn, không thiếu chuyện kỳ lạ!"
"..."
Vốn không khí quyết chiến lạnh lẽo giờ bị khúc nhạc đệm nhỏ này hòa tan một chút.
Chỉ có Thiết Ngưu nghiến răng nhiến lợi, không ngờ toàn bộ giới zombie đều biết bí mật này của mình rồi. Về sau ta lăn lộn thế nào nữa?
Cho nên mặt hắn lộ vẻ khát máu, dự định chủ động ra tay, giết zombie diệt khẩu!
"Các anh em, nghiền nát bọn chúng!"
Grào.
Theo một tiếng ra lệnh này, phía sau vang lên tiếng rống ngập trời, chấn động từng vùng tuyết đọng run lẩy bẩy.
Thậm chí ở dãy núi xa xa còn có một trận tuyết lở quy mô không nhỏ xảy ra.
Trăm ngàn zombie hung hãn đột kích, hơn nữa trong thung lũng phía sau còn có zombie đang tuôn ra không ngừng.
Đám này đều là đàn em của Thiết Ngưu, cũng không phải già yếu bệnh tật, ngược lại đều là tinh nhuệ. Khí thế hiện tại đã hoàn toàn khác trước, mạnh hơn mấy lần.
"Hả? Sao lại thấy bất thường thế nhỉ?"
Thi Vương trùm đầu nhìn quét qua, bởi vì đàn em của Thiết Ngưu ước chừng cũng đạt trăm ngàn quân, khí thế vô cùng đáng sợ.
Thực lực thế này mà Chân To có thể đánh chạy được à?
Chẳng lẽ có mai phục?
Nhưng chuyện tới nước này, hắn đã không còn đường lui nữa. Hơn nữa đối diện có thi triều trăm ngàn quân mà thôi, số lượng còn không bằng mình.
Cho nên trận này tất thắng!
"Xung phong theo ta!"
Theo tiếng gào thét của Thi Vương trùm đầu, đám zombie phía sau trở nên cuồng bạo liên tục, lao nhanh về phía trước.
Hai thi triều quy mô lớn va chạm.
Hơn nữa, xung phong phía trước đều là tinh nhuệ. Bọn họ cào cấu, cắn xé, giẫm đạp lên nhau, cực kỳ hung tàn.
Máu nâu phun tung tóe, chân tay cụt, thịt vụn bay tứ tung, phủ kín mặt đất rất nhanh.
Toàn bộ mặt đất đã biến thành một trường chém giết khổng lồ.
Nhưng ngay trên đỉnh một ngọn núi tuyết, một bóng người cao ngất sừng sững, mặc áo khoác lông thú màu trắng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, cực kỳ đẹp trai đang đứng.
Vài con quạ đen mắt đỏ vây quanh hắn.
Đôi mắt Lâm Đông lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào cảnh giết chóc dưới đất bằng.
"Đã đến lúc thu lưới rồi..."
Hắn lẩm bẩm.
Đám Thi Vương nước Ấn kia không biết rằng, lúc này bên ngoài thung lũng đã có một cảnh càng đáng sợ hơn.
Thi triều gần năm chục ngàn hình thành một vòng tròn đang leo núi tuyết, sắp tới đỉnh núi vây quanh thung lũng, bao vây bọn họ trong đó.
Từ góc nhìn của Lâm Đông, trên núi tuyết trắng nõn đều là những chấm đen nhỏ, trong đó có mấy Thi Vương cấp S trở lên và trăm ngàn tinh nhuệ át chủ bài, bao gồm cả thú zombie.
Thi triều phát ra sát ý lạnh người, hung khí tràn ngập. Số lượng tổng thể của bọn họ còn nhiều hơn đám zombie đang chém giết trong thung lũng cộng lại.
Sau đó quạ đen vờn quanh phía sau Lâm Đông, lướt đi nhanh như tên lửa, lao thẳng tới chiến trường.
Bóng người mặc áo trắng của Lâm Đông cũng biến mất theo...
...