Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 766

Chương 766:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 766:

Nội tâm hắn tự hỏi. Còn tiếp tục như vậy dễ dàng đánh chạy phía đối diện mất.

Vì thế ý nghĩ thay đổi, đồng thuật thu lại rất nhiều.

Đảo mắt nhìn lại, phát hiện ra đàn em Cương Côn của mình đã giết tới đỏ mắt, dựa vào làn da cứng rắn và lực lượng siêu cường, một đường chém giết tứ tung, đánh ra xa tới trăm mét rồi.

Ven đường, hắn để lại thi thể đầy đất, máu đen chảy xuôi hội tụ, hoàn toàn nhuộm đỏ cả một vùng tuyết.

"Cương Côn, mau trở lại!"

"À à, đúng!"

Nghe lệnh của Thiết Ngưu, Cương Côn mối nhớ ra, phát hiện mình hơi nóng quá, vội vàng rút lui lại từ giữa đám zombie địch thủ.

Bởi vì bọn họ thu tay lại, đại quân đối diện áp sát, zombie dày đặc xung phong tiến lên, nhìn khắp nơi chỉ toàn những khuôn mặt đáng sợ.

Mới đầu, Chân To thấy ánh sáng đỏ yêu dị lóe lên trong chiến trường, hiển nhiên là Hồng Nhãn xuất hiện, nội tâm hơi lo lắng.

Hắn nghĩ nếu không ổn thật thì mình nên rút lui.

"Hồng Nhãn không hổ là bá chủ bắc cảnh, thực lực mạnh quá!"

Nội tâm Chân To vô cùng sợ hãi.

Nhưng lợi thế của hắn là thi triều phía trước tương đối yếu, đều già yếu bệnh tật, căn bản không có lực công kích gì.

Hắn chỉ có thể dùng ưu thế số lượng để tiêu hao Hồng Nhãn. Mặc dù thực lực đối phương có mạnh hơn nữa cũng không chịu nổi bầy sói.

"Lão đại, ngươi nhìn đi. Hình như công kích của Hồng Nhãn yếu đi rồi." Một gã đàn em nói.

"Hả? Hình như đúng là thật..."

Chân To thấy thế, nhướn mày, phát hiện ra tình hình trước mắt có thay đổi. Quả nhiên Hồng Nhãn không chống nổi tiêu hao nữa.

Hồng Nhãn này quá kém thật, chắc cũng ngoài mạnh trong khô, vừa mới bắt đầu chiến đấu đã không chịu nổi rồi.

"Anh em ơi, xông lên!"

Chân To thấy thế hăng hái hẳn.

Thi triều phía sau hung hãn xông lên toàn bộ, như một trận lũ thề bao phủ hết phía đối diện.

Lúc này Thiết Ngưu cũng đang quan sát chiến trường, thấy phía đối diện đột kích hung mãnh, dứt khoát diễn nốt.

"Không ổn, không chịu nổi. Thực lực phía đối diện quá mạnh. Chúng ta rút lui!"

Thiết Ngưu truyền lệnh ngay.

Zombie đàn em của hắn lập tức không công kích nữa mà quay đầu bỏ chạy.

"Hả? ??"

Chân To thấy thế, lộ vẻ nghi hoặc.

Hóa ra mình mạnh như vậy sao?

Bằng vào thực lực bản thân, đánh cho bá chú bắc cảnh bỏ chạy.

Đám đàn em xung quanh cũng đầy vẻ phấn khởi.

"Lâm Đông, chúng ta thật sự quá mạnh. Hiện tại Hồng Nhãn sắp bỏ trốn rồi. Chúng ta có đuổi theo không?"

"Chuyện này..."

Chân To rơi vào do dự. Bởi hắn vốn định giống như Đầu Trọc lúc đầu, chiếm được lợi là rút lui.

Nhưng thật sự không ngờ được Hồng Nhãn lại yếu như vậy.

Chân To càng quan tâm tới nhân loại trong thôn trang hơn. Nếu mình bỏ chạy, chắc sẽ bị các Thi Vương khác chiếm mất.

Hiện giờ tên đã lên dây, không thể không bắn.

Lúc này còn không liều thì lúc nào liều?

"Kệ đi! Chúng ta đuổi theo! Giết Hồng Nhãn, cướp nhân loại!"

Grào.

Sau đó, tiếng gào thét của thi triều vang lên, phấn khởi tới cực điểm, rối rít chạy như điên đuổi theo.

Thiết Ngưu quay đầu nhìn lại. Đây chính là hiệu quả mà hắn muốn.

"Cám ơn đã hợp tác diễn xuất..."

...

Các Thi Vương nước Ấn đều muốn chia một chén canh, cho nên tranh nhau tiến vào bên trong Long Quốc.

Bọn chúng chạy như điên trên cánh đồng tuyết trắng, số lượng đạt tới năm sáu chục ngàn người rất nhanh. Trong đó các Thi Vương hình thái khác nhau, còn xen lẫn không ít thú zombie.

Thi triều quy mô lớn như thế thật hiếm thấy, cảnh tượng chấn động vô cùng.

Nhưng có lẽ các Thi Vương sốt ruột ttham công, không ai chú ý tới, lúc này trên bầu trời thỉnh thoảng có một con quạ đen lướt nhanh qua.

Đám quạ đen mắt đỏ lóe sáng, nhìn thi triều từ trên cao xuống, quan sát tình hình tiến quân của bọn họ.

Dường như có một tấm lưới vô hình đang đan ra.

Nhưng xông nhanh nhất vẫn là Thi Vương Chân To. Bọn chúng đuổi giết một đường, xử lý không ít người già yếu, bệnh tật.

Nhưng bởi giết chóc rải rác, một số ảnh hưởng tới tốc độ xung phong của bọn chúng.

Chỉ chốc lát sau, bọn chúng cũng cảm nhận được tiếng gào thét rung trời phía sau. Mặt tuyết trắng xóa đều run rẩy, giống như có thiên quân vạn mã phi nước đại.

Quay đầu nhìn lại, hắn phát hiện ra Thi Vương trùm khăn đã dẫn theo thi triều đuổi tới.

"Bọn họ tới nhanh vậy?"

Nội tâm Chân To tò mò.

Ánh mắt Thi Vương trùm đầu lóe sáng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía hắn.

"Biểu hiện của ngươi không tồi, coi như giành công trước. Chuyện kế tiếp giao cho chúng ta đi."

"Hả?"

Chân To được khen ngợi cũng không vui vẻ gì, ngược lại lông mày nhíu chặt.

Bởi ý của Thi Vương trùm đầu rất rõ ràng, chính là giải quyết xong Hồng Nhãn, bọn họ có thể đứng sang một bên, còn thu hoạch gì đó đều giao lại cho đối phương.

Đối với việc này, đương nhiên Chân To rất không phục, thầm nghĩ mình đánh hạ giang sơn, hiện giờ bọn chúng lại tới hưởng phúc à?

"Không cần đâu. Để ta tiêu diệt bọn chúng. Như vậy đáng tin hơn."

Tiếng nói vừa dứt, Chân To đã chạy nhanh hơn mấy phần, đuổi theo Thiết Ngưu.

Thi Vương còn lại cũng đều hiểu rõ tâm tư của hắn, cho nên không cam lòng yếu thế, nhao nhao xông lên.

Lúc này Thiết Ngưu đã đi tới một vùng đồng hoang. Hắn chợt dừng bước, ngược mắt nhìn quét bốn phía. Địa thế tương đối thấp, núi tuyết dựng đứng vây quanh, vừa vặn giống như một cái rọ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay