Chương 765:
Chuyện này đối với hắn mà nói là bí mật tuyệt đối, chưa từng nói cả với đàn em của mình, chỉ nói với Lâm Đông. Thậm chí ngay cả đương sự là Miêu Tuyết cũng không biết.
"Các người biết rồi?"
"Ừ ừ."
Tai Thính gật đầu thành thật.
Thiết Ngưu nhìn trái nhìn phải, hạ giọng nói.
"Suỵt! Tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra, cũng đừng nói cho zombie khác."
"Không cần nói, bởi vì mọi người đều biết hết rồi."
Bắt Tôm nói thẳng.
"..." Thiết Ngưu cạn lời, quay đầu nhìn về phía Lâm Đông.
"Đúng là cái loa phường..."
Một lát sau, bên ngoài rừng cây xuất hiện bóng người đầu trọc, hiển nhiên là Nấm Nhỏ đã trở lại.
Cô đi thẳng tới trước mặt Lâm Đông, bắt đầu báo cáo tình hình, kể lại kỹ càng chuyện mình "bịa đặt lừa đảo" và phân bố của thi triều.
"Ừ, làm tốt lắm."
Lâm Đông rất hài lòng với việc này.
Thiết Ngưu bên cạnh nghi hoặc nói.
"Những Thi Vương nước Ấn kia rất khôn khéo, sẽ tin thật sao?"
"Chắc là trước mắt sẽ chưa tin, cần ngươi đi diễn kịch nữa."
Lâm Đông suy tư rồi đáp.
Bởi Nấm Nhỏ châm ngòi thổi gió, phía đối diện đã ngứa ngáy trong lòng, bắt đầu rục rịch nhưng như thế còn chưa đủ để bọn chúng hành động.
Cho nên kế hoạch của Lâm Đông là để Thiết Ngưu giả vờ thua trận, dụ địch xâm nhập.
Những Thi Vương kia thấy các zombie khác xông vào nội địa Long Quốc, đạt được lợi ích, nhất định sẽ không nhịn được, tranh nhau phát động tiến công.
Dù sao nếu tới muộn thì lợi ích sẽ bị cạo sạch.
Chờ tới khi bọn chúng tụ tập lại một chỗ, Lâm Đông đóng cửa đánh chó, tận diệt chúng, tiết kiệm thời gian và sức lực, hiệu suất lại cao.
"Tuyệt quá..."
Thiết Ngưu nghe kế hoạch này xong, nội tâm thán phục không thôi. Lâm Đông tính toán quá chuẩn tính tham lam của Thi Vương.
"Được, vậy giờ ta diễn kịch thôi."
Ngay sau đó, hắn dẫn một đám thi triều nhanh chóng rời khỏi rừng cây, hơn nữa trong đó tương đối nhiều già yếu bệnh tật, có rất nhiều con thiếu thốn đồ ăn nên thân thể hư thối.
Dưới nhiệt độ giá lạnh, tứ chi đám zombie đó hơi cứng đờ ra.
Thiết Ngưu thấy thế cực kỳ hài lòng, dẫn theo thi triều đi tới đóng giữ tại biên giới.
"Thật ra... Ta là một diễn viên."
...
Thiết Ngưu đứng trên đỉnh núi, thấy zombie trong nước Ấn quả đã hơi nóng nảy rục rịch, tiếng gào thét vang vọng thung lũng, dư âm rất lâu không dứt.
Đương nhiên người đầu tiên không kiềm chế được là Thi Vương chân to.
Lúc này hắn dẫn theo một đám đàn em, đã leo lên tới đỉnh núi ở biên giới.
"Hừ! Với chỉ số thông minh của tên Đầu Trọc kia mà còn muốn lừa ta? Hắn cũng có thể thu được lợi ích, dựa vào đâu ta không thể chứ?"
"Lão đại, các Thi Vương khác đều chưa có động tĩnh. Chúng ta là người đầu tiên tới."
Tên đàn em nói.
Thi Vương chân to cũng không quan tâm, ngược lại hơi đắc ý.
"Càng hay. Người đến đầu có thịt ăn. Chắc các Thi Vương khác đều bị Đầu Trọc lừa rồi. Chúng ta đừng theo lối đó!"
...
"Các anh em, xông lên theo ta, giết đám zombie, ăn não đan!"
Theo mệnh lệnh của Chân To, zombie phía sau rống lên hung ác, khí thế rung trời, giống như mãnh hổ xuống núi, lao xuống sườn núi, tràn vào nội địa Long Quốc.
Thi triều dưới tay hắn ước chừng có hai chục ngàn quân, trùng trùng điệp điệp, giống như một thác nước màu đen tràn xuống trên sườn núi tuyết trắng.
Chân To dẫn đầu, cơ bắp dưới chân phồng lên, trở nên càng to khỏe, chạy rất mạnh mẽ, thân thể nhanh như một cơn gió, để lại bóng mờ phía sau.
Hiện tại bên trong biên giới Long Quốc chỉ còn một ít zombie già yếu bệnh tật. Chân To vung hai tay, xé rách cổ họng bọn chúng.
Đám zombie phía sau nhào lên ngay, đè xuống đất cắn xé.
Máu đen phun trào, nhuộm mặt đất tuyết trắng thành màu nâu.
"Hả? Đám zombie này yếu thật đấy!"
Chân To thầm nghĩ. Xem ra tình huống mà Đầu Trọc nói là thật. Zombie đàn em của Hồng Nhãn ngoài mạnh trong yếu, căn bản không có sức chiến đấu gì đáng nói.
"Đầu Trọc còn nói nơi này nguy hiểm, quả nhiên là lừa mình. Xem ra lần này mình đến đúng rồi... !"
Hắn dẫn theo đám đàn em giết chóc không ngừng, càng ngày càng phấn khởi, một đường thế như chẻ tre, vọt tới sâu trong cánh đồng tuyết.
Thiết Ngưu đứng trên đỉnh núi nhìn lại, thấy zombie nước Ấn sắp tới dưới chân mình rồi.
"Đến rồi..."
Diễn kịch phải diễn cho trọn vẹn. Nếu mình không lộ diện thì đối phó rất khó tin phục.
Thế là hắn cũng hô một tiếng ra lệnh, dẫn theo thi triều vọt từ sườn núi xuống.
Hai luồng sóng triều màu đen va chạm, vọt tới nhau. Cảnh tượng hỗn loạn trong chớp mắt. Tiếng hí rống vang lên liên tục, gào thét rung trời.
Hai đám zombie nhào xuống đất cắn xé, đều vô cùng hung hãn, đánh giết vô cùng thảm thiết.
Đôi mắt đỏ của Thiết Ngưu quét qua, phát động đồng thuật, lập tức tỏa ra ánh sáng đỏ chói mắt, bao phủ zombie đối diện.
Những zombie kia rơi vào ảo giác vô tận, thân thể cứng đờ tại chỗ hoặc phát ra tiếng kêu rên đau đớn. Có con thậm chí co quắp, ngã thẳng xuống mặt đất.
Đám đàn em phía sau lập tức nhào tới, giết sạch bọn chúng.
Xung quanh Thiết Ngưu hình thành một vùng chân không ngay.
"Có phải mình hơi mạnh quá không?"