Chương 751:
Cũng chỉ mấy nhịp thở, hắn đã chạy ra xa mấy trăm mét, thoát khỏi khu vực chiến đấu. Xung quanh chỉ còn có tuyết trắng mờ mịt, không thấy bất cứ bóng dáng zombie nào.
"Hừ! Muốn giết ta không dễ vậy đâu!"
Khu Trùng Thi Vương tiếp tục bỏ chạy.
Nhưng đúng lúc này, đám quạ đen trên bầu trời chúi xuống, vây quanh hắn, mỏ chim sắc bén mổ sâu trên người hắn không ngừng, phát ra tiếng kêu quang quác.
"Cút! Cút mau! Cút hết cho ta!"
Khu Trùng Thi Vương vung hai tay, xua đuổi quạ đen không ngừng, móng tay sắc bén ngược lại cực kỳ có tính công kích.
Nhưng cũng phải mất một hồi lâu, đám quạ mới bị hắn đánh tan hoàn toàn.
Quạ đen bay quanh bốn phía, nhưng rất nhanh lại tụ tập. Xuyên thấu qua đám quạ, có thể thấy một bóng áo trắng đang đứng sừng sững.
Dáng người cao ngất, sắc mặt hờ hững, một bộ sơ mi trắng nõn, hòa làm một thể với tuyết trắng. Chỉ có quần tây màu đen là đặc biệt nổi bật.
Bông tuyết mịn màng bay từ đỉnh đầu xuống, nhưng bị một lực lượng không hiểu đẩy ra, không cách nào rơi vào người được.
Vẻ mặt Khu Trùng Thi Vương ngẩn ra, đờ đẫn tại chỗ, trong đôi mắt đục ngầu lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn không biết tại sao Thi Vương trước mặt lại xuất hiện ở đây, nhưng hiển nhiên cảm giác nguy cơ khiến nội tâm hắn phát lạnh, giống như còn lạnh hơn núi tuyết mênh mông kia.
"Ngươi... Ngươi là ai?"
... ……
"Ngươi đã không cần biết nữa rồi."
Lâm Đông vừa nói vừa triển khai lực lượng thi vực. Gió tuyết đầy trời bỗng dừng lại trong khoảnh khắc này, giống như thời gian cũng ngưng đọng lại.
Uy áp mạnh mẽ của Thi Vương bao trùm toàn bộ nơi này trong nháy mắt.
Khu Trùng Thi Vương sợ hãi, linh hồn cũng run rẩy.
Một giây sau, Lâm Đông lấy phiến đá Tinh Đồ ra, thân hình nhoáng lên, vọt tới đập mạnh. Luồng sáng bùng lên, giống như sao chổi ập tới.
"Rầm!"
Khu Trùng Thi Vương còn chưa kịp phản ứng, đầu đã bị đập nát. Một viên tinh hạch băng bay ra, thi thể ầm ầm ngã xuống mặt đất.
Máu tươi đầm đìa chảy ra từ cổ hắn, phun lên mặt đất tuyết trắng tinh, tạo thành vết đen trên đó.
"Mấy bẩn thỉu..."
Lâm Đông lẩm bẩm một câu.
Mà lúc này, Thiết Ngưu dẫn đám Cương Côn giết ra từ biển sâu, vốn biết Khu Trùng Thi Vương chạy nhanh hơn thỏ nên tưởng lần này cũng để hắn thoát rồi.
Kết quả vừa mới ra khỏi biển sâu đã thấy cảnh Lâm Đông đập vỡ đầu hắn.
"Chuyện này..."
Thiết Ngưu đứng ngẩn ra đó, nội tâm vô cùng kinh ngạc. Bởi lúc trước còn thấy đối phương ở đằng sau mình... Sao đã chạy tới phía trước từ bao giờ rồi.
Tuy nhiên bởi vậy có thể thấy, thực lực của hắn cực kỳ mạnh me, x hơn nữa còn vượt xa tưởng tượng của mình.
Nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt của Thiết Ngưu rơi vào phiến đá đang tỏa hào quang rực rỡ, vẻ mặt càng kinh ngạc hơn, đôi mắt đỏ đột nhiên rụt lại, biến thành kích thước của lỗ kim.
"Tấm đá này của ngươi..."
"Làm sao? Ngươi từng thấy rồi à?"
Lâm Đông chú ý tới vẻ mặt vừa thay đổi của hắn.
"Ừ."
Thiết Ngưu gật đầu, đáp: "Ta từng thấy trong ký ức của một Thi Vương nước Ấn."
"Hả?"
Lần này tới lượt Lâm Đông ngạc nhiên.
Bởi vì phiến đá Tinh Đồ là vật cực kỳ quan trọng với hắn. Xem ra lần này tới phía bắc một chuyến... Dường như có thu hoạch bất ngờ.
"Ngươi còn có thể xem được ký ức của Thi Vương khác à?"
"Đồng thuật của ta có thể khiến mục tiêu rơi vào ảo giác, có thể đọc ký ức của đối phương ở một mức độ nhất định."
Thiết Ngưu lên tiếng giải thích.
Lâm Đông nghe thế cũng thoáng thán phục. Thi Vương trên Hồ sơ quỷ thi quả nhiên không đơn giản. Năng lực này của đối phương giống như đạo mộng của Hắc yểm, chẳng qua cao cấp hơn rất nhiều.
Kỹ năng đọc ký ức cực kỳ có ích.
"Vậy ngươi có biết phiến đá đó ở đâu không?"
"Hẳn vẫn bên trong nước Ấn thôi. Vị trí cụ thể thì không rõ. Bởi lúc ấy ta không để ý lắm, cho nên không nhìn kỹ."
Thiết Ngưu buông tay, nói.
Lâm Đông nhíu mày. Tin tức có ích như thế vậy mà không nhìn kỹ... Bây giờ hắn đã có sáu viên tinh thạch, còn có hai viên chưa có chỗ khảm nạm, cho nên rất cần tìm được phiến đá tiếp theo.
"Nhất định phải tìm được phiến đá này. Thi Vương ngươi đọc được ký ức đâu rồi? Chết rồi à?"
"Không đâu... Về sau hắn chạy trốn được."
Thiết Ngưu gãi gãi đầu, đáp.
"Ừ!"
Lần này Lâm Đông tương đối hài lòng. May mắn con hàng này không thích tranh đua, để lại người sống. Chắc con Thi Vương nước Ấn kia sẽ biết chỗ của phiến đá.
"Đi về trước đi. Từ từ nghiên cứu việc này."
"Được!"
Thiết Ngưu thật thà đáp.
Ngay sau đó, bọn họ quay trở về sào huyệt zombie. Lúc này thu được chiến thắng khiến đám zombie phấn khởi tới cực điểm, miệng gào thét không ngừng.
Xử lý được Khu Trùng Thi Vương xem như giải quyết được một mối họa lớn. Dù sao năng lực của hắn rất khó đối phó, cực kỳ thích hợp quấy rối.
Gió lạnh thấu xương dần dần lắng xuống. Bông tuyết ngừng rơi.
Thôn trang nhỏ trong rừng lộ vẻ yên tĩnh khác thường. Từng mái nhà đều trải tuyết trắng xóa, giống như mọc đầy kẹo đường vậy.
Lâm Đông giẫm lên mặt đất tuyệt, phát ra tiếng loạt xoạt. Ánh mắt hắn nhìn bốn phía, thấy mọi thứ đều rất yên bình.
Trở lại trong thôn, Thiết Ngưu dùng dây lựa che khuất cặp mắt kinh khủng kia lại.
Miêu Tuyết ra khỏi nhà chào đón, gương mặt xinh đẹp tràn ngập nụ cười.
"Các ngươi về rồi à?"
"Ừ, ha ha."
Thiết Ngưu cười ngây ngô.
Miêu Tuyết vẫn cực kỳ nhiệt tình như trước.