Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 750

Chương 750:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 750:

Không cẩn thận sẽ bị vây trong thi triều, khó có thể thoát thân được.

Lâm Đông lại mở miệng nói.

"Trò hề mà thôi. Thi Vương này ngoài hơi bẩn ra thì cũng không có gì đặc biệt."

"Hả?"

Mặt Thiết Ngưu ngạc nhiên. Chẳng lẽ có phương pháp gì đối phó được với đối phương à?

Ngay lúc hắn còn đang chần chừ, bỗng nhiên ở chân trời phía xa xuất hiện một đám mây đen bay tới, hơn nữa tốc độ áp sát cực nhanh.

Không bao lâu sau, trên không trung truyền tới tiếng quác quác, giống như tiếng rên rỉ tuyên bố tử vong.

Đám mây đen kia đều do quạ đen tạo thành.

"Ăn cơm... Ăn cơm..."

Một con quạ đen mắt đỏ xẹt qua như máy bay chiến đấu, lao thẳng xuống núi tuyết.

Trong nháy mắt, đàn quạ đen đã bao phủ bầu trời.

"Đây là..."

Thiết Ngưu trợn mắt há mồm nhìn lên bầu trời.

Hiển nhiên Lâm Đông đã kêu gọi đội quạ đen đến đây. Dựa vào thực lực của chúng là đủ đối phó với đám zombie kia rồi.

Bóng quạ đen mắt đỏ phủ kín sườn núi rất nhanh.

Mỏ chim sắc bén lần lượt moi đám thi trùng ẩn dưới tuyết ra, sau đó ngửa đầu nuốt vào bụng.

Chúng ăn rất ngon lành, giống như đang đi ăn buffet vậy.

Đương nhiên trong quá trình này cũng có zombie nước ngoài nhào về phía chúng

Tuy nhiên quạ đen vỗ cánh một cái, né tránh nhẹ nhàng.

Bản thân con zombie kia không tự phang được, lăn ùng ục xuống dưới chân núi, đầu óc vỡ tung tóe.

"Ngu ngốc..."

Nha huynh mắng một câu, tiếp tục vùi đầu ăn sâu.

Cũng có vài zombie nước ngoài đầu bị mỏ chim sắc bén xuyên thủng luôn, rơi lộp bộp xuống chân núi như sủi cảo.

Đại đội quạ đen vừa tới, lập tức thay đổi toàn bộ cuộc chiến.

Thiết Ngưu thấy thế, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

"Ngươi còn có không quân?"

"Cũng tạm được. Bây giờ là lúc đánh chết Thi Vương kia rồi!"

Lâm Đông ngước mắt nhìn lên, nói.

"Ừ!"

Thiết Ngưu gật đầu mạnh, nội tâm vô cùng bội phục. Hơn nữa hắn đã sớm hận tới nghiến răng nghiến lợi với Khu Trùng Thi Vương kia rồi.

"Giết!"

Hắn rống lên một tiếng khát máu, thân hình như tháp sắt lao đi, sau đó hai gối gập lại, tung người nhảy lên, vọt khỏi mặt đất như đạn pháo.

Chỉ nhảy hai ba cái, hắn đã tiếp cận đỉnh núi nhanh hai chóng.

Thiết Ngưu nhìn xuống phía dưới, phát hiện Lâm Đông vẫn đứng dưới chân núi, suy nghĩ hắn đã giải quyết xong sâu bọ, mình xông lên đánh chết Thi Vương cũng không thể rơi xuống được.

Mà đám đàn em Cương Côn thấy lão đại tự mình lên sân khấu, lập tức phấn khởi hẳn lên.

Grào.

Đàn zombie rống to một tiếng, phóng lên đỉnh núi càng hung hãn hơn.

Dưới sự yểm hộ của đại đội quạ đen, hoàn toàn không còn sự uy hiếp của sâu bọ, thậm chí có một chút sâu bọ chui vào cơ thể cũng bị Nha huynh mổ ra.

Thi triều mãnh liệt tiến tới như chẻ tre, sắp lên tới đỉnh núi.

Mà Khu Trùng Thi Vương phía trên thấy thế, lúc này choáng váng hoàn toàn.

"Kịch bản này không đúng..."

"Quạ ở đâu ra vậy?"

Khi thấy thi triều đối diện áp sát, khí thế như cầu vồng, đàn em xung quanh cũng luốn cuống.

"Lão đại, Hồng Nhãn tự xông lên rồi!"

"Rút lui! Mau rút lui! Chạy xuống phía sau núi, trở về lãnh thổ của chúng ta."

Khu Trùng Thi Vương ra lệnh rút lui ngay, chạy thẳng về phía sau.

Mà đám đàn em tinh nhuệ thấy thế, chiến ý biến mất hoàn toàn trong nháy mắt, vội vàng đuổi theo bước chân hắn.

Zombie nước Ấn vừa rồi còn đắc ý dạt dào, trong nháy mắt đã chạy trối chết.

"Trốn đi đâu!"

Thân thể Thiết Ngưu đã xuất hiện phía sau, một đôi mắt đỏ nhìn chăm chú, ánh mắt đỏ như máu, phát động đồng thuật!

Đám zombie tinh nhuệ đứng sững tại chỗ.

Bởi trong góc nhìn của chúng, toàn bộ bầu trời đều nhuộm đẫm màu đỏ. Một con mắt chậm rãi dâng lên, tựa như mặt trời, tràn ngập cảm giác áp bách.

Bọn chúng bị rơi vào ảo giác, thần trí bị phá hoại điên cuồng, chỉ trong nháy mắt đã tê liệt ngã xuống, vĩnh viễn không ra được.

Cũng có một số zombie bị mất trí luôn, trở nên điên cuồng, bắt đầu công kích đồng đội của mình.

Thậm chí có vài tên tinh nhuệ mắt đỏ bừng, lao thẳng về phía Khu Trùng Thi Vương.

"Cút ngay! Đừng quần chân ta!"

Mắt Khu Trùng Thi Vương lộ vẻ nóng ruột, căn bản không dám quay đầu lại nhìn, bởi vì ánh mắt đỏ sắp phủ lên hắn.

Trong lúc lo lắng, miệng hắn hét lên một tiếng chói tai. Đột nhiên, khắp mặt đất tuyết bắt đầu lúc nhúc.

Lập tức có vô số con sâu bò ra từ khe đất, trong nháy mắt dày đặc, hình thành một biển sâu.

Chúng bò trườn lên nhau, miệng phát ra tiếng rít chói tai, cuộn mình trở thành một cơn sóng, ập về phía Thiết Ngưu.

Lúc này, trước mắt Thiết Ngưu như có một bức tường sâu rất cao, chừng tới hai tầng lầu, bên trong dày đặc toàn là sâu màu trắng.

"Xông lên!"

Thiết Ngưu ra lệnh một tiếng, dẫn theo Cương Côn và đàn em xông vào biển sâu.

Dựa vào thân thể của bọn họ cũng không sợ bị sâu cắn. Nhưng tầm nhìn bị che kín, tốc độ cũng sẽ giảm đi rất nhiều.

Đây là cái bẫy mà Khu Trùng Thi Vương cố tình bố trí. Hắn chỉ sợ Hồng Nhãn xông lên, cho nên đã đề phòng từ trước. Nếu không phải đám quạ đen đáng giận quấy rối trên không trung, hiện tại hắn đã phái thi triều ra vây quanh bọn họ, kéo vào cuộc chiến tiêu hao rồi.

Nhưng lúc này, Khu Trùng Thi Vương vẫn đang chạy trối chết.

Mặt dù làn da Khu Trùng Thi Vương hư thối, nhưng thể lực cũng không yếu. Dù sao giai đoạn mạt thế này, không có thực lực thì không thể sống tới bây giờ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay