Chương 747:
“Ngươi nói lại lần nữa xem.”
"Ta nói, ta yêu người phụ nữ kia, dù sao ở bên cô ấy ta có cảm giác rất hạnh phúc, dường như ta đã... tiến hóa được tình yêu rồi."
“Yêu con người?” Lâm Đông nhất thời không nói nên lời.
Thi Vương... thực sự phát triển được tình yêu sao?
Vấn đề này hắn cũng không có đáp án chính xác.
Thiết Ngưu lại tiếp tục nói, "Ta biết, ta không có khả năng là đối thủ của ngươi, nhưng xin ngươi trước khi giết chết ta, đáp ứng ta một việc được không?"
“Ngươi cứ nói xem.”
“Xin hãy để lại ngôi làng này, nơi này đại đa số đều là người bình thường, ta nghĩ bằng thực lực của ngươi, hẳn là không thiếu chút máu thịt này đúng không, giết chết bọn họ đối với ngươi cũng không có tác dụng gì. Để trả bù cho việc này, bây giờ ngươi có thể lấy đi tinh hạch của ta, còn có tất cả zombie dưới quyền của ta nữa, toàn bộ đều có thể giao cho ngươi.” Thiết Ngưu bình tĩnh nói.
Lâm Đông ngước mắt hỏi.
“Ngươi tin tưởng ta đến vậy à? Không sợ ta đáp ứng ngươi trước, chờ ngươi chết rồi đổi ý thì sao?”
“Sợ chứ, nhưng mà, đây đã là cách cuối cùng ta có thể nghĩ ra để bảo vệ ngôi làng này.” Thiết Ngưu nở nụ cười, để lộ vẻ trầm ngâm thêm vài phần chua xót.
Vừa dứt lời, trong phòng lại rơi vào yên tịnh.
Lâm Đông hơi suy tư một chút, một lúc lâu sau mới chậm rãi gật đầu.
“Được, ta đáp ứng ngươi.”
“Ừm, vậy ngươi ra tay đi.”
Thiết Ngưu nói rồi quay đầu lại, ngắm nhìn hai chị em đang ăn cơm ngoài phòng thêm lần nữa, hai người vừa nói vừa cười, bầu không khí vô cùng yên bình.
Ngay sau đó, hắn cũng cười theo, như thể nói lời từ biệt cuối cùng.
Lần này, hắn sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống để bảo vệ cô, cũng là sự dịu dàng cuối cùng trong cả sinh mệnh.
Lâm Đông đánh giá hắn ta, sự tình này đã phát triển nghiêm trọng vượt qua dự đoán của hắn. Lâm Đông đã nghĩ tới tất cả những chuyện có thể xảy ra, duy chỉ có một tình huống hắn chưa từng nghĩ đến... Bá chủ Bắc Cảnh lại là một chiến sĩ thâm tình…
Hơn nữa, Thiết Ngưu đã hoàn toàn từ bỏ phản kháng.
Tinh hạch của hắn đang ở gần ngay trước mắt, bây giờ Lâm Đông có thể lấy được nó dễ như trở bàn tay.
Nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ, chậm chạp không động thái.
Thiết Ngưu lộ vẻ ngạc nhiên, “Có chuyện gì à?”
“Ta là khách, giết ngươi trong nhà không lịch sự cho lắm.”
“Ặc…”
Thiết Ngưu nghe vậy thì ngẩn ra, đã đến lúc này rồi còn cần lịch sự sao? Xem ra Thi Vương Giang Bắc này cũng không hề tầm thường.
Lâm Đông tiếp tục nói, “Bây giờ Thi Vương vùng ngoài đang tới đây xâm lấn, vẫn nên thanh lý bọn họ rồi nói sau.”
“Được, vậy thì ta sẽ cống hiến hết sức lực cuối cùng, thời cơ đến rồi chết sau.” Thiết Ngưu nghiêm túc gật đầu.
Lúc này, vừa hay hai chị em Miêu Tuyết đã ăn xong, chậm rãi bước vào phòng, vẻ mặt đơn thuần hỏi.
“Sao hai người còn chưa ăn cơm?”
“Không ăn nữa.” Thiết Ngưu còn mỉm cười nói.
Đương nhiên Miêu Tuyết không cam tâm cho lắm, rất nhiệt tình nói.
“Vậy sao được, tới cũng tới rồi, nào có ai lại không ăn cơm?”
“Được rồi… Vậy anh ăn một chút thôi.”
Thiết Ngưu nói với giọng thản nhiên rồi chạy đến bàn, cầm lấy hai củ khoai tây, nhét một củ nhỏ hơn vào miệng, bắt đầu nhai nuốt.
“Ngon quá…”
Lâm Đông lần nữa nhìn ngây người, hắn lại bị đổi mới nhận thức thêm lần nữa.
Bởi vì zombie có thể ăn chay, nhưng mỗi lần ăn lại giống như nhai sáp, không có chút mùi vị gì cả, rất khó nuốt.
Nhưng Thiết Ngưu lại làm bộ say sưa, vẫn tiếp tục đưa một củ khoai tây khác vào miệng.
"Lâm Đông, ngươi thử một củ không?"
“..." Đầu óc Lâm Đông đầy mù mịt, bắt đầu có chút bội phục người này, lập tức từ chối: "Không, ta vừa nhớ ra còn chút chuyện khác phải làm, ta đi trước đây.”
“Ừ, vậy chúng ta cùng đi.” Thiết Ngưu nói ngay.
“Hả? Hai người đi sớm vậy? Ngồi thêm chút nữa đi.” Miêu Tuyết vẫn nhiệt tình giữ khách, nói.
Nhưng Thiết Ngưu liên tục lắc đầu, nói là lần sau sẽ lại đến.
Ngay sau đó, dưới sự tiễn đưa của chị em Miêu Tuyết, bọn họ tạm biệt lẫn nhau, Lâm Đông cùng Thiết Ngưu bước ra khỏi nhà.
Sau khi cánh cửa đóng rầm lại, xung quanh trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ có một cơn gió lạnh thổi nhẹ, mang theo những bông tuyết từ từ rơi xuống.
“Thật là quá đáng…” Lâm Đông thầm cảm thán.
Thiết Ngưu bên cạnh nói, “Đi thôi, dẫn ngươi đi xem các đàn em của ta.”
“Được.”
Lâm Đông đáp ứng một tiếng, đi theo hắn ra khỏi làng.
Hai người tạm thời liên hợp lại, tiêu diệt thế lực zombie vùng ngoài trước, chờ tới khi mọi chuyện xong xuôi... Thiết Ngưu nói hắn sẽ an bài với cái chết.
Trên đường đi, Lâm Đông còn hỏi thăm tình hình Thi Vương vùng ngoài.
Thiết Ngưu kể rằng thế lực đến tấn công Long quốc cũng không phải chỉ là một tên Thi Vương nào đó, mà là cả một hội liên minh Thi Vương.
Bọn họ hợp lại với nhau vì lợi ích chung, trong đó không thiếu Thi Vương có năng lực quỷ dị, vô cùng khó giải quyết.
Nếu không, với thực lực của Thiết Ngưu cũng không đến mức dây dưa lâu như vậy.
Dần dần, trong rừng bắt đầu xuất hiện bóng dáng zombie, khi bọn chúng nhìn thấy Thiết Ngưu, tất cả đều lần lượt cúi đầu, thái độ vô cùng cung kính.
Sau khi rời khỏi ngôi làng nhân loại, Thiết Ngưu cũng không hề che giấu, trực tiếp tháo dải lụa che trên mắt xuống, để lộ một đôi mắt đỏ rực phía sau lớp vải.
Con ngươi như máu kia là một màu đỏ quái dị, như thể chứa cả núi xác và biển máu, chỉ cần nhìn một cái cũng khiến trái tim người ta run rẩy không thôi.
“Đại ca, chúng ta lại có rắc rối rồi!”
Một zombie với khuôn mặt hung lệ vội vàng chạy tới báo cáo, zombie này cao cao gầy gầy, làn da khô cứng, khí tức cũng không yếu, rõ ràng là một trong những vị tướng đắc lực của sào huyệt.
“Hả?” Thiết Ngưu nhíu mày.