Chương 745:
Trong rừng cỏ cây khô héo, cành cây trơ trụi phủ một lớp tuyết đọng, giống như khu rừng nở đầy hoa lê trắng nõn, vô hình chung tạo thành một cảnh đẹp độc đáo.
Nhưng dưới những tán cây lại có vài con zombie đi đi lại lại, càng ngày càng đông, dần dần xuất hiện vài con tinh nhuệ cùng mấy tên đầu đàn.
Hiển nhiên, Lâm Đông đã vô tình đi vào sào huyệt của Mắt Đỏ, tiếp tục đi sâu vào bên trong chính là khu vực trung tâm.
“Vào xem thử vậy…”
Lâm Đông bây giờ là nghệ nhân to gan lớn mật, với năng lực ẩn thân cực đỉnh của hắn, chắc chắn sẽ không bao giờ bị phát hiện.
Hơn nữa, hàng trăm ngàn đàn em của hắn còn đang ở thành phố Lưu Sa ngay gần đó, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công.
Vì thế, Lâm Đông càng to gan đi sâu vào rừng cây phía trước, phát hiện thực lực của bá chủ Bắc Cảnh quả thực không hề tầm thường, dựa theo mức độ dày đặc của đám zombie này mà đoán, số lượng cũng đã vượt qua một trăm ngàn con.
Hơn nữa bọn chúng còn rất hung hãn lẫm liệt, chạm trán cũng không phải dễ dàng.
Lâm Đông lặng lẽ không một tiếng động, giống như một bóng ma đi qua bọn chúng, không quấy nhiễu đến bất kỳ con zombie nào. Hắn đi xuyên qua khu rừng, lại kinh ngạc phát hiện, càng tới gần trung tâm sào huyệt, zombie càng ngày càng thưa thớt, mà ở phía trước không xa đã bắt đầu xuất hiện khí tức của con người.
"Bị nhốt sao?"
Trước đó Lâm Đông có nghe Kiền Ba và Ma Lại từng nói qua, bên trong lãnh địa của bá chủ Mắt Đỏ có con người... Không biết hắn ta đang làm gì với máy bay nữa...
Dần dần, bóng dáng zombie hoàn toàn biến mất, phía trước lại xuất hiện một ngôi làng, nóc nhà bị tuyết trắng bao phủ, khói bếp lượn lờ trên khu bếp núc, nhìn qua lại mang đến cảm giác bình yên mà thơ mộng.
Lâm Đông đứng sững sờ bên ngoài ngôi làng, dường như lại quay về với cảm giác của những ngày trước tận thế.
“Trong sào huyệt zombie còn có nơi như vậy sao?”
Hắn càng thêm tò mò, có thế nào cũng không nghĩ ra được, thế là liền cất bước đi vào bên trong.
Con đường trong làng rất hẹp, người đến người đi, có không ít cô gái mặc trang phục dân tộc thiểu số, trên đầu đội mũ, lắc lắc vài sợi dây bạc, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp.
Những cô gái này khí sắc hồng hào, làn da trắng sáng, nhìn trông đều rất khỏe mạnh, cũng không giống bị nhốt.
Bọn họ vừa nói vừa cười, không khí thoải mái hài hòa đến lạ.
“Kỳ lạ thật…”
Lâm Đông lẩm bẩm, nếu không phải tinh thần lực của mình rất mạnh, hắn còn tưởng rằng bản thân đã rơi vào ảo cảnh nào đó ở trong.
Dù sao tên Mắt Đỏ kia cũng có mắt biến dị, con ngươi đó rất có thể có năng lực gây ảo giác.
Lâm Đông xác nhận hết lần này đến lần khác, mọi thứ xung quanh đều là thật.
Hơn nữa trong làng đều là con người, ngay cả nửa con zombie cũng không có.
Hắn thật sự không nghĩ ra, thế là định tìm người hỏi một chút.
Ở cách đó không xa, có một quảng trường nhỏ, năm sáu đứa trẻ đang chơi bóng ở đó, đầy ắp niềm vui và tiếng cười.
“Chuyền bóng chuyền bóng! Chuyền cho tớ!”
“Đây đây!”
Một đứa trẻ trong đó đáp ứng, đột ngột đá một cú thật mạnh, kết quả là quả bóng cao su bay đi thật xa.
Mấy đứa nhỏ còn lại thấy vậy la ó cả lên, ồn ào kêu ai đá ra thì nhặt.
Đứa trẻ xòe tay ra, “Tớ nhặt thì tớ nhặt!”
Cậu bé lập tức chạy về hướng đó, nhưng đi được nửa đường thì thấy quả bóng lăn lăn, vừa vặn dừng trước một bóng người áo trắng.
Hắn nhẹ nhàng nhấc chân, chặn lại quả bóng đang lăn lộn.
“Ơ?”
Đứa trẻ khựng lại, ngơ ngác đứng đó.
Bọn nhỏ phía sau hai mặt nhìn nhau, trong mắt đều mang theo tò mò.
“Còn có cả đá bóng?” Lâm Đông liếc nhìn chung quanh, nói thầm một câu.
Tuy những đứa trẻ kia chưa từng gặp hắn lần nào, tất nhiên sẽ không nhận ra hắn, nhưng khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ nhiệt tình, mỉm cười chào hỏi.
“Anh ơi, anh có thể trả bóng lại cho chúng em được không? ??”
“Mấy em từng gặp zombie chưa?” Lâm Đông mở miệng hỏi.
“Hả... zombie?”
Mấy đứa trẻ ngơ ngác, lần lượt lắc đầu, “Không có, bọn em chưa gặp bao giờ.”
Lâm Đông nghe vậy thì càng kinh ngạc hơn, bởi vì vị trí cả ngôi làng này đều nằm gọn ngay giữa khu vực trung tâm sào huyệt.
Mà bọn họ lại chưa từng thấy zombie.
Điều này khiến Lâm Đông cảm thấy, toàn bộ ngôi làng giống như một nơi được cố ý bảo vệ... Một nơi không tưởng của con người.
“Tiểu Nhạc, về nhà ăn cơm thôi!”
Lúc này, bên cạnh lại truyền đến một giọng nói gọi vọng ra với đứa bé kia.
Lâm Đông nhìn theo nơi phát ra tiếng, đứng ở đó là một cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi, cũng mặc trang phục dân tộc thiểu số, dây bạc trên mũ rủ xuống, lạch cạch rung động.
Làn da cô gái trắng ngần, sống mũi cao thẳng, hốc mắt thâm thúy, ngũ quan hài hòa vô cùng, chắc chắn là một mỹ nhân hiếm có.
“Chị…” Đứa trẻ vui mừng kêu lên một tiếng, hấp tấp chạy tới.
Ánh mắt long lanh của cô gái nhìn sang, đôi con ngươi liền dừng trên người Lâm Đông, thấy cách ăn mặc của hắn trông không giống người trong làng.
"Anh... anh là người ngoài sao?"
“Ừ.” Lâm Đông gật đầu.
Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên, cảm thấy có chút mới lạ, vì nơi này cũng không có mấy người ngoài đến cho nên cô vô cùng hiếu khách.
“Anh tới đây làm gì thế? Có gì cần giúp đỡ không?”
“Tôi tới tìm hiểu chút chuyện.” Lâm Đông thẳng thừng nói.
“À à được.”
Cô gái gật đầu liên tục, chớp chớp đôi mắt to tròn, để lộ sự ngây thơ đơn thuần, cũng không có sự phòng bị nào cả, lấy nguyên tắc giúp người làm niềm vui mà cư xử.
“Có muốn về nhà tôi ngồi một chút không? Có lẽ tôi có thể giúp được anh.”
“Ồ, cảm ơn.” Lâm Đông cũng không từ chối.
Ngay sau đó, hắn liền đi theo cô gái về tận nhà cô. Cảm giác này, giống như một người nước ngoài được những người bạn địa phương tiếp đón nồng nhiệt.
Chuyện này thực sự hiếm thấy trong những ngày tận thế.
"Thế giới này đúng là không thiếu chuyện lạ..." Lâm Đông cảm thán trong lòng.
Chỗ ở của hai chị em rất rộng rãi, trang trí vô cùng đơn giản, đồ dùng trong nhà cũ kỹ nhưng đều được giữ gìn sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.
Kỹ năng dọn dẹp của cô gái chắc chắn không thua kém nhân viên giỏi nhất của Lâm Đông, Tô Tiểu Nhu.
“Anh tự nhiên ngồi nhé, đừng khách sáo.”
“Ờ, cảm ơn.” Lâm Đông thản nhiên nói.
Cô gái khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn híp lại thành hình lưỡi liềm.
“Nhà cửa có đơn sơ một chút, mong anh đừng ghét bỏ, tôi đi rót cho anh chén nước nóng trước.”