Chương 743:
Diệp Giản gật đầu một cái, tỏ vẻ đã hiểu. Tục ngữ có câu, người đi chỗ cao, nước chảy chỗ trũng, thấy công ty Tek càng ngày càng yếu thế cho nên đa số người đều chọn rời đi, tìm đường sống khác.
Dựa theo chế độ luật lệ trước đây mà nói, những người này đều bị coi là phản bội, theo lý sẽ bị bắt về làm thí nghiệm.
Nhưng với tình hình hiện tại của công ty, có lẽ đã không còn khả năng đó nữa.
Công ty Tek hiện giờ giống như đóa hoa sau khi nở rộ, đang từng bước đến gần sự điêu tàn, từng cánh hoa rụng xuống, cũng giống như người rời đi ngày càng nhiều. Không còn nguồn lực mới, nếu vẫn tiếp tục, cuối cùng cũng sẽ tuột khỏi khán đài.
Aiz...
Diệp Giản thở dài, cảm giác trống rỗng sau khi trôi qua thời kỳ thịnh vượng. Vật cực tất phản, thịnh cực tất suy, đây là số mệnh khó có thể thoát khỏi.
Nhưng Diệp Giản cũng không quan tâm, công ty tàn thì cứ tàn đi.
Nếu đến ngày thật sự không còn trụ được nữa... bản thân hắn cũng sẽ bỏ chạy.
“Tan họp!”
Diệp Giản xua tay một cái, cảm thấy chỉ cần ứng phó cho xong việc là được.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, trên ghế ngồi đằng kia lại có ánh sáng lóe ra, dần dần phác họa hình người.
Diệp Giản liếc mắt nhìn lại, phát hiện chỗ đó chính là vị trí của lão Vương ban nãy còn vắng mặt.
“Chịu dậy rồi à?”
“Tôi đã họp xong rồi, bây giờ còn tới làm gì nữa?”
Trong lòng hắn vốn còn định trách cứ đôi ba câu, lộng hành uy phong của tổng phụ trách một chút, nhưng... Hắn chợt nhận ra có gì đó không đúng.
Bởi vì bóng người tia laser kia phác họa ra không phải là lão Vương, mà lại là hình bóng của một người phụ nữ duyên dáng.
“Hả?”
Mấy người còn lại cũng ngơ ngác nhìn, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì trong những người phụ trách các chi nhánh của công ty đã không còn người phụ nữ nào nữa.
Lúc này, bóng dáng người phụ nữ kia càng ngày càng rõ rệt hơn, dung mạo thật hiện ra, đôi môi đỏ mọng, ngũ quan tinh xảo nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng.
Sau khi mọi người nhìn rõ dung mạo của cô, sốc đến mức cằm gần như rơi xuống đất.
“Sao lại là cô?”
Đặc biệt là Diệp Giản, hắn nhìn đến ngây người, bởi vì người phụ nữ kia lại chính là đồng nghiệp cũ của bọn họ, Liễu Bạch Nguyệt!
Đôi mắt trong trẻo mà lạnh lùng đánh giá xung quanh, vẻ mặt vô cùng cảm khái.
“Nơi này vẫn như cũ, đáng tiếc là cảnh còn người lại mất rồi.”
“Bạch Nguyệt, vậy mà cô vẫn còn sống sao? Cô không chết à?” Diệp Giản vội vàng hỏi.
Vốn tưởng rằng sau khi Thi Vương lật đổ Thành Bọ Cạp Đen, cô ấy cũng sẽ bị chôn vùi theo đó, nhưng không ngờ vậy mà hôm nay lại gặp được ở đây.
Liễu Bạch Nguyệt quay đầu nhìn về phía Diệp Giản, đôi oan gia trong công việc này lại một lần nữa bốn mắt nhìn nhau, trên khuôn mặt tái nhợt của Liễu Bạch Nguyệt lại có chút cảm động.
“Làm sao chứ? Tôi chưa chết khiến anh thất vọng thế sao? Lần này trở về, tôi muốn lấy lại tất cả mọi thứ thuộc về tôi!”
“Liễu Bạch Nguyệt, bây giờ tôi đã là tổng phụ trách Long Quốc rồi, nếu cô muốn quay về công ty, tôi có thể cho cô một cơ hội.” Diệp Giản nói.
Khóe miệng Liễu Bạch Nguyệt nhếch lên, nở một nụ cười.
“Không, Diệp tổng, anh hiểu lầm rồi. Không phải tôi muốn trở về, mà là muốn hợp nhất tất cả lực lượng còn sót lại của công ty Tek.”
“Cô điên rồi sao?”
Diệp Giản nhận thấy trạng thái của cô ta có gì đó không đúng lắm, nói chuyện rất mất não, "Đúng rồi, lão Vương đâu? Tại sao cô lại dùng thiết bị của hắn để đăng nhập vào phòng họp?"
“Lão Vương... Anh đoán xem?”
Ý cười trên khuôn mặt Liễu Bạch Nguyệt càng thêm sâu, tia máu đỏ sậm dần lan ra dưới tròng mắt, hàm răng sắc bén nhe rộng.
Diệp Giản nheo mắt lại, hắn mơ hồ nhìn thấy giữa kẽ răng cô có dính vết máu đỏ thẫm.
“Không đúng, rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì?”
Liễu Bạch Nguyệt im lặng không lên tiếng, từng bước một đi về phía Diệp Giản, nụ cười càng lạnh lẽo hơn, đôi mắt đỏ hoe lóe lên tia khát máu, mạch máu trên mặt dần dần nổi lên, bộ dạng không khỏi khiến người ta sợ hãi.
“Diệp Giản, mục tiêu kế tiếp của tôi, chính là anh!”
Vừa dứt lời, Liễu Bạch Nguyệt gần như vụt tới trước mặt hắn trong nháy mắt, khuôn mặt đáng sợ kia gần đến mức gần như chạm vào chóp mũi hắn.
“A…” Diệp Giản kinh hãi kêu lên một tiếng.
Trong văn phòng, hắn luống cuống tay chân, vội vàng tháo thiết bị VR xuống, như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, đầu đổ mồ hôi lạnh, lồng ngực không ngừng phập phồng, thở dốc kịch liệt.
Nữ thư ký bên cạnh thấy thế tò mò.
“Diệp tổng, anh làm sao vậy?”
“Có chuyện rồi... có chuyện lớn rồi, Liễu Bạch Nguyệt đã trở lại! Cô ta đến vì tôi!”
“Cái gì?” Nữ thư ký vẫn chưa hiểu chuyện gì.
Diệp Giản dịu lại một lát, rất lâu không thể bình tĩnh, nỗi sợ trong lòng vẫn còn chưa tan, liền vội vàng gọi tất cả lãnh đạo công ty đến văn phòng, thuật lại tình cảnh vừa rồi cho bọn họ nghe.
“Liễu tổng... biến thành quái vật rồi sao?”
Hàn Tĩnh Xuyên cau mày, dù sao hắn cũng là một trong Tứ Hổ Lâm Sơn, cũng đã từng là người thân cận của Liễu Bạch Nguyệt.
Diệp Giản liên tục gật đầu.
"Đúng thế, hai mắt cô ta đỏ ngầu, trên mặt nổi đầy gân xanh, hàm răng còn dính tơ máu, trông cực kỳ kinh khủng!"
“Có thật không? Không phải do phòng họp giả lập đang trục trặc đấy chứ?” Nữ thư ký cảm thấy có chút kỳ lạ.