Chương 742:
Lúc này, một chiếc thiết bị bay xẹt qua bầu trời Long Quốc, hơn nữa nhanh chóng đáp xuống, đi tới trước một tòa cao ốc của một thành phố đổ nát.
Trên đỉnh tòa nhà đó co sắc mặt ký hiệu log chữ T màu đỏ.
Hiển nhiên đây là tàn dư của một chi nhánh công ty Tek.
Bởi vì trước đó Lâm Đông và Vương Vinh đánh một trận, cướp sạch của cải của các chi nhánh lớn công ty Tek, hiện giờ căn bản chỉ còn những người già yếu bệnh tật ở lại.
Nhưng cao ốc của công ty Tek vẫn có một ít lính canh như trước, thấy thiết bị bay rơi xuống trước mắt, lộ vẻ hơi kinh ngạc.
"Ai thế này?"
"Đã tới lúc này rồi còn ai tới chỗ chúng ta nữa?"
"Không biết nữa!"
"..."
Ngay lúc lính canh đang tò mò bàn tán, chỉ nghe tiếng cửa khoang mở xoẹt, bên trong xuất hiện một bóng dáng phụ nữ tuyệt mỹ.
Một đám lính canh công ty Tek ngẩn ra, nhìn tới ngây dại. Bởi vì bọn họ đều nhận ra hình tượng người phụ nữ này, chính là người nổi tiếng dưới trướng Vương Vinh lúc trước.
"Liễu Bạch Nguyệt?"
Mấy người đều kinh ngạc hô lên.
Khuôn mặt cô gái lạnh lùng, chậm rãi gật đầu.
"Ừ, là ta."
"Ngươi..."
Đám lính canh nhìn cô kinh ngạc, cũng không biết nói gì ngay lúc này. Bởi vì bọn họ cảm nhận được rõ ràng, Liễu Bạch Nguyệt hôm nay đã hoàn toàn khác người phụ nữ mạnh mẽ hăng hái, quát tháo chức vụ ngày trước.
Trong hai mắt kia tràn ngập lạnh lùng, bạo ngược, khát máu, chỉ nhìn một cái khiến người ta không rét mà run.
"Ngươi tới đây làm gì?"
"Đương nhiên là triệu tập bộ hạ cũ, chuẩn bị chém giết Thi Vương."
Liễu Bạch Nguyệt nói rất thản nhiên.
"Ngươi... Ngươi đừng nằm mơ nữa. Không có khả năng chém giết Thi Vương đâu. Tổng giám đốc Vương đã thất bại rồi. Bây giờ không ai còn là đối thủ của Thi Vương nữa. Hơn nữa... Ngươi đã sớm không phải là người của công ty nữa, mà là phản đồ tới Bọ Cạp Đen!"
Lính canh trách cứ lớn.
Liễu Bạch Nguyệt chẳng tức giận chút nào, chỉ lạnh nhạt hỏi.
"Vậy hiện tại ai là tổng phụ trách Long Quốc?"
"Đương nhiên là đường, tổng giám đốc Diệp."
Lính canh nói thẳng.
Liễu Bạch Nguyệt nghe cái tên này, bỗng nhiên hơi sửng sốt. Khuôn mặt vốn không thay đổi, cuối cùng lại có một tia thay đổi.
Hiển nhiên cô vẫn chưa quên được quá khứ.
Ngay sau đó, Liễu Bạch Nguyệt cười, nụ cười cực kỳ lạnh nhạt.
"Ha ha ha, Diệp Giản à? Không ngờ lại là hắn... Ha ha ha ha ha!"
"Ngươi... Ngươi điên rồi? Chuyện này có gì đáng buồn cười?"
Nghe tràng cười kia, đám lính canh tự dưng nổi da gà. Người phụ nữ điên trước mặt này quỷ dị mười phần.
"Liễu Bạch Nguyệt, ngươi phản bội công ty Tek, chúng ta phải bắt ngươi!"
"Phản bội? Hừ, rõ ràng là các ngươi phản bội ta!"
Trong mắt Liễu Bạch Nguyệt lóe lên ánh sáng đỏ, trong lòng tức giận khiến cô ta trở nên khát máu, vì thế thân hình nhoáng lên, nhằm về phía đám lính canh công ty Tek kia.
"Á..."
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng phía chân trời.
Liễu Bạch Nguyệt cắn cổ bọn họ, hút máu bọn họ, đồng thời rút virus đột biến vào cơ thể bọn họ, lây nhiễm đám lính canh công ty Tek này.
Sau đó một truyền mười, mười truyền trăm.
Bên trong cao ốc của chi nhánh công ty Tek này đều vang lên tiếng quái vật gào thét rất nhanh.
...
"Hắt xì!"
Lúc này Diệp Giản ngồi dựa vào ghế, cảm thấy mũi ngứa ngáy, hắt xì một cái.
"Tên khốn kiếp nào vừa nhắc tới ta?"
Trong khoảng thời gia gần đây, hắn tương đối an nhàn, mỗi ngày đi làm, ăn cơm, ngủ, thỉnh thoảng triệu tập một vài cuộc họp, ứng phó công việc.
"Tổng giám đốc Diệp, lại đến hội nghị hàng tháng của công ty rồi. Chúng ta có tổ chức không?" Thư ký đi vào phòng, hỏi.
"Hiện tại tổng cộng các chi nhánh lớn trong công ty chỉ còn có hai cái rưỡi, còn tổ chức làm gì?" Diệp Giản phất phất tay.
Hiện giờ hắn là người tổng phụ trách Long Quốc, thay thế chức vị Vương Vinh, cho nên hắn phải chủ trì cuộc họp hàng tháng.
Nữ thư ký nói.
"Thật ra tổ chức cũng tốt, chẳng may tổng công ty điều tra thì chúng ta cũng có cái báo cáo."
"Được được được, tổ chức! Thông báo cho các người phụ trách chi nhánh lớn, chúng ta họp trực tuyến."
Diệp Giản nghĩ tổ chức thì tổ chức. Dù sao cũng rảnh...
"Vâng, vậy tôi đi thông báo."
Nữ thư ký xoay vòng eo mảnh khảnh, đi ra khỏi văn phòng.
Diệp Giản cũng không vội, cầm thiết bị VR lên, chuẩn bị tổ chức họp trực tuyến...
Diệp Giản đăng nhập vào phòng họp, vài bóng người lập tức xuất hiện bên cạnh bàn họp bằng hình chiếu giả lập.
Ban đầu còn có hơn chục người phụ trách các chi nhánh lớn.
Nhưng lúc này, ánh mắt Diệp Giản đảo qua một lượt, phát hiện cuộc họp lần này chỉ có ba người tham dự.
Cả phòng họp giả lập to như vậy nhưng lại vắng vẻ đến lạ.
Bốn người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, nhất thời bầu không khí có chút gượng gạo.
“Sao ít vậy?”
Diệp Giản lẩm bẩm, còn nhớ mấy cuộc họp hàng tháng trước đó vẫn có năm người tham gia, nhưng hiện tại lại thiếu đâu mất hai người.
“Bọn họ đâu rồi? Không phải lại trốn tránh nữa chứ?”
“Không biết nữa!”
Ba người phụ trách nghi hoặc, bất lực lắc đầu.
Một người trong đó nói: “Hai ngày trước tôi vẫn còn liên lạc với lão Vương, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?”
“Ờ…”
Diệp Giản gật đầu, hiện giờ đội quân zombie của Giang Bắc đã tràn vào biên giới phía Bắc, cho nên hiện tại hắn ta vẫn còn sống, căn bản cũng sẽ không bị tấn công.
Hắn đoán hai người kia có lẽ đã ngủ quên cho nên không tham gia.
Diệp Giản là người tương đối rộng lượng, vô cùng thông cảm cho cấp dưới, chỉ nghĩ không đến thì không đến thôi, nghỉ ngơi thật tốt mới là quan trọng.
"Vậy ba người báo cáo đi, tình hình gần đây thế nào?"
“Diệp tổng, tình hình của chúng ta cũng không có gì đặc biệt, chỉ là hiện giờ rất nhiều cấp dưới đã lén trốn đi mất, bọn họ thấy kinh tế công ty đình trệ cho nên đều chạy tới nơi trú ẩn rồi.” Một người phụ trách nói.
“Ừm…”