Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 737

Chương 737:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 737:

Trần Minh cũng vô cùng bội phục, phát hiện ra tuy Mã Nam nhìn có vẻ không đáng tin cậy lắm, nhưng thời điểm mấu chốt vẫn rất quyết đoán, ở lại cùng các anh em đồng cam cộng khổ, là một tên con cháu nhà giàu có tình có nghĩa.

"Tên nhóc, chú đánh giá cao ngươi!"

"Vâng vâng, chờ chúng ta trở lại Long Quốc rồi, khẳng định sẽ tổ chức một buổi biểu diễn lớn. Đến lúc đó sẽ mời chú Trần tới xem."

"Ôi chao, tên nhóc ngươi không tồi đâu."

Trần Minh cười ha hả, vẻ mặt vui mừng.

Sau khi nghỉ ngơi và hồi phục đơn giản, đám người Lâm Đông liền định rời khỏi đảo.

Trong sự tiễn đưa của đám người Mã Nam và Đinh Nghiên, bọn họ đi lên thiết bị bay.

"Chị Trình, tạm biệt! Nhất định chúng ta sẽ trở về Long Quốc thành công!"

"Đến lúc đó, chúng ta sẽ gặp lại!"

"Chúc các người thuận buồm xuôi gió."

"..."

Trong tiếng tiễn đưa vui vẻ của mọi người, cửa khoang thiết bị bay đóng lại, sau đó động cơ nổ vang, ngọn lửa màu xanh phun trào.

Dưới lực đẩy mạnh mẽ, thiết bị bay đột nhiên vọt lên khỏi mặt đất.

Vừa vặn là lúc này, gióc lốc vốn bao quanh hòn đảo giờ đã bình ổn lại. Mây đen dày đặc trên không trung tản đi. Ánh mặt trời tươi đẹp đã lâu không thấy xuyên thấu tới, trải xuống một vùng vàng óng ánh, mang đến sự ấm áp.

Thiết bị bay hóa thành một điểm sáng, bay thẳng về phía vùng sáng kia...

...

Chuyến đi đảo Úc này, Lâm Đông thu được một viên tinh thạch, săn bắn được không ít tinh hạch cao cấp, ngoài ra còn nghe được bí mật giữa quỷ hút máu và Bọ Cạp Đen.

Thiết bị bay vận hành vững vàng, dập dờn trong biển mây.

Đám người Trình Lạc Y đang nghiên cứu thiên thạch. Bọn họ thu được khoảng hơn trăm khối, được Đường Tinh Vãn kiểm nghiệm, bên trong ít nhiều đều chứa tài liệu chế tạo vũ khí.

"Ta đã tính sơ qua, những thiên thạch này chắc có thể chế tạo ra ba thanh vũ khí siêu cấp."

Đường Tinh Vãn phân tích.

"Chỉ ba thanh thôi à? Ít như vậy sao?"

Trần Minh hơi thất vọng.

Đường Tinh Vãn gật đầu.

"Thế là tốt rồi. Dù sao loại vũ khí siêu cấp này cũng không phải hàng bình thường."

"Ôi... Được rồi. Vậy xem ra không có phần của ta."

Trần Minh buông tay.

"Chú Trần, ngươi không tham gia chiến đấu cấp S trở lên, vũ khí bình thường là đủ cho ngươi dùng rồi." Tôn Vũ Hàng nói.

Trần Minh trừng mắt.

"Câm miệng đi! Không nói gì cũng không ai tưởng ngươi câm đâu."

Bọn họ vừa đi vừa tán gẫu, cả đường tràn ngập tiếng cười.

Khoảng hơn hai giờ sau, thiết bị bay đã vượt qua biển rộng, phía dưới lại xuất hiện lục địa.

Bọn họ đã trở về quê hương Long Quốc.

"Cuối cùng cũng trở về rồi."

Trần Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt thổn thức không thôi, muốn nhanh chóng trở về nơi trú ẩn. Trải qua hành trình lần này, khi dạy các học sinh, hắn cũng có không ít đề tài rồi.

Dù sao quái vật hắn gặp ở khu phóng xạ cũng có hình dạng thật cổ quái ly kỳ.

Dọc đường đi, Trình Lạc Y im lặng không lên tiếng, trong lòng vẫn tương đối chờ mong với vũ khí mới, thậm chí đã nghĩ ra tên cho nó rồi.

Cô quay đầu nhìn về phía Lâm Đông, phát hiện hắn lộ vẻ suy tư, không biết là đang suy nghĩ "quỷ kế" gì.

"Này! Chờ vũ khí của ngươi chế tạo xong, ngươi muốn đặt tên cho nó là gì?"

"Còn phải đặt tên sao?"

Lâm Đông trầm ngâm một lát, cảm thấy mình cũng khá am hiểu loại chuyện này, nói: "Đợi lúc đó ta xem sự đặc thù của tinh hạch, màu sắc của nó rồi nói."

"Ừ, vậy được. Chúng ta về trước."

Trình Lạc Y đáp.

Hôm nay trở về bên trong Long Quốc, cũng đến thời khắc mỗi người một ngả.

Trình Lạc Y đi tìm nhân viên nghiên cứu khoa học chế tạo vũ khí. Mà Lâm Đông thì cần đi lên phía bắc, tìm thi triều cấp dưới của mình...

"Tuần đầu tiên lão đại không ở đây, nhớ hắn... Nhớ hắn..."

Lúc này, vẻ mặt Tai Thính thê lương cảm thán, nhìn cực kỳ đáng thương.

Hiện giờ bọn họ đã bước vào địa giới Bắc cảnh. Bởi giờ là tháng mười hai mùa đông, tuyết rơi xuống từ bầu trời, mặt đất cũng trắng tinh, được phủ một lớp áo trắng.

Mặc dù zombie không sợ lạnh, tương đối kháng lạnh nhưng trước mắt thức ăn lại tương đối thiếu thốn.

Đối với bọn họ mà nói, bắc phạt cũng không phải việc tốt. Trải qua lặn lội đường xa, một đường chinh chiến, cũng không được ăn no, cho nên bụng đói kêu vang.

"Không có tôm!"

Bắt Tôm ở bên cạnh kêu la, vẻ mặt cũng rất thất vọng.

Tai Thính nói.

"Nơi này là đất liền, tôm ở đâu ra? Hơn nữa chúng ta càng ngày càng đi xa bờ biển."

"Hả?"

Bắt Tôm há to miệng, lòng như tro tàn.

Đầu Tàu vội an ủi hắn.

"Không sao đâu. Trái đất tròn mà. Chỉ cần đi thẳng về phía trước, cuối cùng sẽ ra bờ biển."

"Thật sao?"

Dường như Bắt Tôm lại dấy lên hy vọng.

Ở phía trước tứ đại bá chú còn có Tanker, Tiểu Bát và các Thi Vương cùng mấy trăm zombie tinh nhuệ.

Bọn họ được coi như bộ đội tiên phong, đi phía trước dò đường, phía sau mới là sóng triều zombie thật. Trải qua thời gian thổi quét, lại hợp nhất rất nhiều thế lực, số lượng đã tiếp cận năm trăm ngàn quân.

Thân thể Tanker khôi ngô đi về phía trước, đôi mắt nhỏ quét qua, thấy Tiểu Bát không chú ý tới mình, vì thế len lén lấy một con chuột chết ở bên hông ra, đặt lên miệng âm thầm gặm ăn.

Nơi này trời đông giá rét, thật sự khó gặp con mồi gì, cũng chỉ có thể bắt một ít chuột lớn biến dị bỏ miệng, khiến mình no bụng.

Nhưng mũi Tiểu Bát hít một cái đã ngửi thấy mùi máu tươi, quay đầu nhìn lại ngay lập tức.

"Ngươi ăn vụng gì đó?"

"Ặc... Không có gì."

Tanker cười ha hả, đáp, nhưng nhe răng nanh lên lại dính không ít lông chuột.

Tiểu Bát nheo mắt.

"Lại ăn đồ ăn vặt. Quên lời lão đại dặn rồi à?"

"Hắn không có ở đây mà. Ta ăn cũng không bị hắn thấy."

Tanker nói rất ngây ngô.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay