Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 735

Chương 735:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 735:

Hai mắt con bạch tuộc chậm rãi di chuyển, tập trung vào giữa.

Chỉ thấy Lâm Đông vung vẩy phiến đá, như một ngôi sao lớn rơi thẳng xuống, đập mạnh tới.

Ầm!

Tiếng chấn động qua đi, lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra.

Máu màu lam của bạch tuộc bay đầy trời, phun tung tóe. Nó gặp phải một đòn đánh quá mạnh, thân thể khổng lồ ngửa về phía sau, vội vàng đưa xúc tua chống đỡ mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

"Mẹ ơi! Lợi hại quá..."

"Xem ra thú khổng lồ dưới đáy biển cũng không phải là đối thủ của hắn!"

"Ừ, Lâm Đông giết chết con bạch tuộc này chỉ là vấn đề về thời gian thôi."

"..."

Đám người Trình Lạc Y vừa quan sát chiến trường, vừa bàn tán.

Bạch tuộc da dày thịt béo, lực lượng cũng rất mạnh, hơn nữa có thể dùng thân thể mềm mại giảm lực tấn công, không thể nói là không mạnh được.

Nhưng nhược điểm của nó là dựa vào xác thịt, không có khả năng nào khác.

Cho nên Lâm Đông đánh giá nó: Không bằng Dạ Sát.

Con bạch tuộc kia bị Lâm Đông đập một cái đã nổi giận hoàn toàn, miệng gào thét liên tục, sau đó mở cái miệng to như vực sâu không đáy, nhắm chuẩn về phía Lâm Đông, bắt đầu dồn sức.

"Hả? Làm gì đó?"

Ánh mắt Lâm Đông kinh ngạc.

Sau đó, chỉ thấy bạch tuộc đột nhiên phun ra từng luồng chất lỏng màu đen như mực. Chất lỏng không ngừng xuất hiện, giống như một con đập bị chảy tràn.

Cổ thụ trên mặt đất bị đánh trúng đều gãy rạp, thậm chí bị nhổ tận gốc. Một số tảng đá to và sườn núi cũng đứt gãy từng đoạn một.

Uy lực của một đòn trước mắt này không hề yếu hơn sóng thần.

Hơn nữa Lâm Đông còn phát hiện ra, chất lỏng giống như mực nước này có tính ăn mòn. Rất nhiều ký sinh quái bị cuốn vào đó, thân thể bốc lên khói xanh, nhanh chóng chỉ còn lại một bộ xương.

Trong tầm mắt, nước đen bốc lên mười mấy mét, tràn khắp đồi núi, căn bản không tránh thoát được.

Lâm Đông quyết định, triển khai lực lượng của thi vực đến cực hạn, giống như chia sóng phá biển, ngăn cản mực đen đánh tới.

Khắp nơi xung quanh đều đen kịt. Chỉ thấy bóng dáng Lâm Đông trắng nõn, cho nên càng đặc biệt nổi bật.

Bạch tuộc trợn tròn mắt, thấy thế vô cùng bất mãn, tiếp tục phun mực, thề muốn nhấn chìm hắn.

Trước mắt, hai người rơi vào thế giằng co.

Trên mặt đất trong rừng đều bị nhuộm đen nhánh, khói xanh bốc lên bốn phía, hỗn độn một vùng. Đương nhiên cũng có một số nước đen chảy thẳng vào biển rộng.

Nó khiến vốn nước biển đã đen kịt giờ lại càng thâm sâu.

Nhưng bạch tuộc vẫn phun như suối lớn, nước đen vẫn trào ra như vô cùng vô tận.

Đám người Trình Lạc Y tránh bị ảnh hưởng, lùi lại thật xa về phía sau.

"Con bạch tuộc này chưa phun hết à?"

"Xem ra nó tích trữ không ít đâu!"

"Chắc Lâm Đông chịu được chứ nhỉ?"

"..."

Mấy người tập trung nhìn lại.

Chỉ thấy cơn sóng ký sinh quái ở xung quanh hầu như đã bị nước đen cắn nuốt. Mấy trăm ngàn con bỏ mình, như hóa thành địa ngục Tu La.

Thực lực của thú khổng lồ dưới đại dương quả nhiên không thể khinh thường.

Mà con bạch tuộc kia vẫn đang phun nước...

Nó phun chừng năm phút, dường như phun hết toàn bộ nước trong cơ thể ra, khiến làn da khô nứt. Thân hình vốn khổng lồ của nó giờ héo rút đi không ít, từ ban đầu cao hơn hai trăm mét biến thành một trăm năm mươi mét.

Cuối cùng, dưới sự cố gắng không ngừng của nó, khu vực Lâm Đông đứng đã bị nước đen nhấn chìm triệt để, xuất hiện một cái hố sâu rất lớn, bên trong cũng không còn dao động gì nữa.

"Ừ... Vậy cũng không tồi."

Bạch tuộc thấy vậy, vô cùng hài lòng, ngừng phun nước đen.

Bất cứ sinh vật nào cũng sẽ hóa thành tro bụi dưới sự ăn mòn của nó.

Đến lúc này, bên trong toàn bộ chiến trường yên tĩnh hẳn. Ký sinh quái vốn hung hãn điên cuồng bị trận chiến của hai bên lan tới, giờ đã gần như bị diệt sạch.

Mã Nam trợn tròn mắt, muốn tìm kiếm bóng người áo trắng kia.

"Đại ca đâu rồi? Bị ăn mòn thật rồi à?"

"Không thể nào!"

Trần Minh lập tức phủ định. Nhưng không tìm thấy bóng dáng Lâm Đông đâu, hắn vẫn mơ hồ hơi lo lắng.

Từng trong trận chiến hung hiểm thế nào cũng có thể biến nguy thành an, làm sao có thể lật thuyền trong "nước đen" này được?

Đôi mắt Trình Lạc Y chăm chú nhìn kỹ, ngược lại không lo lắng chút nào.

"Đương nhiên hắn sẽ không sao."

"Hả?"

Mọi người nhìn về phía chiến trường ngay.

Chỉ thấy sau khi con bạch tuộc phun nước xong, dường như cũng không dễ chịu lắm, muốn trở về biển ngay lập tức, bổ sung lượng nước.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên có một bóng người cao ráo nhẹ nhàng rơi vào đầu nó. Áo trắng vẫn trắng bóc như cũ, sạch sẽ như ban đầu, căn bản chẳng dính một tia nước đen.

"Ặc..."

Động tác của con bạch tuộc khựng lại. Dựa vào bản năng nhạy bén của sinh vật, đáy lòng nó sinh ra một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

"Đánh không lại thì phun nước bọt. Ngươi quá dơ bẩn."

Giọng nói trầm thấp, cuốn hút của Lâm Đông vang lên.

Sau đó hai tay hắn túm lấy phiến đá Tinh Đồ, vung tròn, đột nhiên nện xuống. Cùng lúc đó, thi vực triển khai tới cực hạn trong nháy mắt.

Đập thẳng vào mặt!

Ngao…

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay