Chương 725:
Tiết điểm này cũng chính là lúc Tiểu Nhị Hắc nói bá tước dùng sức một mình, thay đổi kết cấu cả đảo nhỏ.
Tất cả đều ăn khớp...
Hơn nữa đám người Trần Minh cảm thấy, với tính cách biến thái của Monroe, quả thật rất phù hợp với khí chất của thành viên Bọ Cạp Đen.
Đồng thời bọn họ cũng nghĩ tới, nếu để Bọ Cạp Đen ở Long Quốc phát triển tiếp, lớn mạnh không ngừng, chắc cuối cùng Huyết hồng bá tước cũng đích thân tới, chuyển hóa bọn chúng thành quỷ hút máu.
Đến lúc đó, toàn bộ Long Quốc sẽ là bản sao của hòn đảo này.
Cho dù là zombie thuần chủng hay nhân loại cũng đều sống dưới sự thống trị của hắn.
"Bố cục này thật sự quá đáng sợ!"
Tôn Vũ Hàng cảm thán.
Trần Minh gật đầu lia lịa.
"Nếu để mặc hắn phát triển tiếp như vậy, cuối cùng không ai có thể may mắn tránh thoát. Thời gian còn lại của chúng ta cũng không nhiều lắm."
Theo mạt thế phát triển không ngừng, tình cảnh của bọn họ càng ngày càng nguy hiểm. Tuy rằng trước mặt nơi trú ẩn nhìn như rất yên bình, nhưng trên thực tế lại sóng ngầm mãnh liệt, nguy cơ trùng trùng. Hơi không cẩn thận sẽ rơi vào cảnh bị hủy diệt hoàn toàn...
Mà Lâm Đông lại không quản nhiều. Quỷ hút máu cũng được, Bọ Cạp Đen cũng được. Dù sao cuối cùng cũng sẽ có một trận chiến, không thay đổi gì kết cục cả.
Nhiệm vụ trước mắt vẫn là tìm được viên tinh hạch kia đã.
Quan sát xong số liệu nơi này, bọn họ đã biết được không ít bí mật và tin tức có ích, dự định nghỉ ngơi và khôi phục một hồi, sau đó đặt chân tới nơi nguy hiểm nhất trên hòn đảo - Khu phóng xạ!
Thời điểm giữa trưa, trong tòa thành bố trí tiệc rượu phong phú. Mọi người bổ sung đồ ăn, khôi phục thể lực, cũng coi như một bữa tiệc rượu nhỏ mừng công, chúc mừng thắng lợi của trận chiến trước đó.
Đây là phân đoạn Tôn Tiểu Cường thích nhất. Hắn ăn như hổ đói, miệng đầy dầu mỡ.
Mặt khác, đám người Mã Nam cũng tương đối vui vẻ, thậm chí còn lấy mấy chai rượu vang đỏ ra, mở ra uống cùng.
Chẳng qua thái độ của bọn họ đối với Lâm Đông đã biến thành đặc biệt kính sợ, biết hắn mới là chúa tể chân chính. Mình còn có thể sống sót đều là được hắn tha mạng.
"Đại ca, đa tạ không giết. Ta kính ngươi một chén."
Mã Nam vô cùng cung kính. Hắn có thể làm hội trưởng Đường Nhân Hội, vẫn có chút tài năng, hiểu cách đối nhân xử thế."
"Không cần khách sáo."
Ánh mắt Lâm Đông đánh giá hắn. Không giết chết hắn đương nhiên là bởi còn chút tác dụng.
"Ngươi hiểu rõ về hòn đảo này đúng không?"
"Hiểu rõ. Hiểu rõ. Trước mạt thế, ta chính là một người hay đi du lịch. Ta đã đi qua tất cả thành phố ở đây rồi, được xưng là Bách Sự Thông ở đảo Úc!"
Mặt Mã Nam đầy nụ cười, cũng thể hiện ra giá trị của bản thân.
Người có giá trị mới có thể sống sót tốt...
Lâm Đông gật đầu.
"Ta đang muốn đi tìm một chút đồ. Đến lúc đó ngươi đi theo ta đi."
"Xông pha khói lửa vì đại ca. Ngươi muốn đi đâu, ta cũng có thể dẫn đường cho ngươi!"
"Tốt, chúng ta tới khu phóng xạ."
Lâm Đông nói.
Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Mã Nam cứng đờ ra.
"Khu phóng xạ?"
Đó là khu vực mà cả Monroe cũng không muốn đặt chân đến. Nghe nói trong đó cực kỳ nguy hiểm, có không ít quái vật phát sinh biến dị lần thứ hai hoặc nhiều lần do phóng xạ. Hình thù chúng kỳ quái, chưa từng nghe thấy, thậm chí vượt xa trí tưởng tượng của loài người.
Lâm Đông liếc nhìn hắn một lần.
"Thế nào? Không muốn đi sao?"
"Không đâu, không đâu! Sao có thể chứ. Đi! Ta đi!"
Mã Nam kiên trì, liên tục lặp lại.
...
Sau khi ăn cơm xong, bọn họ dự định nghỉ ngơi một đêm, ngủ một giấc thật ngon, chờ sáng mai lại xuất phát.
Lâm Đông đứng trên đỉnh lâu đài, nhìn về phía khu vực phóng xạ.
Nơi đó còn có dấu vết của Guy dẫn theo trăm ngàn thi triều rời đi. Hơn nữa vốn Lâm Đông tưởng bọn chúng không tìm được tung tích nhân loại sẽ trở về rất nhanh.
Kế điệu zombie ly sơn này ngăn cản bọn chúng một lát thôi.
Kết quả là sự cố chấp của tên kia vượt quá sự tưởng tượng của Lâm Đông. Thời gian dài trôi qua như vậy, hắn vẫn chưa có dấu hiệu trở về.
"Thật lợi hại..."
Lâm Đông cũng không nén nổi thầm cảm thán.
Đương nhiên cũng có thể là bọn chúng đã gặp phải gì đó nguy hiểm, không thể trở về được rồi. Tuy nhiên thi triều trăm ngàn quân tuyệt đối là một lực lượng không thể khinh thường. Thứ có thể ngăn cản bọn chúng tất nhiên vô cùng đáng sợ.
Cuối cùng trong khu phóng xạ có cái gì. Ngày mai Lâm Đông định đi xem một chút.
Ban đêm dần dần biến mất. Ánh mặt trời chậm rãi dâng lên.
Ánh nắng mặt trời tươi đẹp chiếu rọi thành Santa mới tinh.
Nhóm Trình Lạc Y thu dọn hành lý, đeo vũ khí, đi ra ngoài tòa thành.
Ngoại trừ bọn họ, trong đội ngũ có thêm một người dẫn đường, Mã Nam. Tuy rằng nội tâm hắn sợ hãi, rất không muốn đi nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài.
"Đi thôi. Xuất phát."
Mọi người tập kết xong, Lâm Đông mở miệng. Lập tức, bọn họ đi về hướng khu phóng xạ.