Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 712

Chương 712:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 712:

Chẳng bao lâu sau, Tôn Tiểu Cường đã bưng không ít đồ ăn về, trong đó có gà quay, lợn kho tiêu, chân gà sốt tiêu, thịt ba chỉ, và còn rất nhiều cơm nữa.

Mùi thơm tỏa ra, khí nóng bốc lên.

"Ăn thôi!"

Tôn Tiểu Cường nói xong liền bắt đầu gục đầu vào ăn.

Trần Minh nhìn chằm chằm theo dõi hắn, nước miếng cũng chảy ra rồi, nhưng trong lòng nghĩ tới ông chủ quán cũng là quỷ hút máu, thế còn không sợ bị lây à?

Nhưng Tôn Vũ Hàng và đám người Đường Tinh Vãn cũng lần lượt đứng lên theo. Theo phân tích của bọn họ, thức ăn trong này an toàn.

Trần Minh thấy thế cũng không nhịn nổi nữa, ăn uống như sói như hổ.

"Ừ, ăn ngon quá!"

Biểu hiện của bọn họ không khác gì những khách hàng khác, coi như đã dung nhập hoàn mỹ.

Chỉ có Lâm Đông còn quan sát tình hình xunh quanh. Ông chủ nhà hàng và các nhân viên phục vụ tất nhiên đều là quỷ hút máu.

Mà khách hàng lại là người bình thường.

Quỷ hút máu mở quán cơm bán cho người bình thường ăn, ngẫm lại cũng ly kỳ thật.

Tuy nhiên thế này cũng thể hiện phương thức sống chung hài hòa.

Ở cầu thang thông lên lầu hai có người đi người đến. Quán cơm này ở lầu một, còn lầu hai là nơi nghỉ chân.

Không bao lâu sau, ở cầu thang lầu hai có một cô gái đi xuống, mái tóc đen dài xõa xuống, làn da trắng nõn, đồng tử đen láy. Từ đặc trưng bề ngoài thì rõ ràng đây là người Long Quốc.

"Hả?"

Cô gái nhìn thấy đám người Lâm Đông, sắc mặt hơi ngạc nhiên, lại nhìn Trần Minh đang ăn uống nhồm nhoàm, chọn toàn đồ ăn nấu chín, đôi mắt sáng lên.

Cô ta thấy có vẻ không ai chú ý tới mình, suy nghĩ một lát rồi đi về phía bàn bọn họ.

Cô cũng không bộc lộ gì, chỉ vừa đi vừa lấy bút ra viết lên giấy gì đó.

Trần Minh vốn đang ăn uống, đột nhiên ngửi thấy một làn hương thơm ập tới, đương nhiên không phải mùi thức ăn mà là mùi hương cơ thể phụ nữ.

Hắn ngẩng đầu, khóe miệng còn ngập dầu mỡ, dính hạt cơm, vội vàng nhìn lại, thấy một mỹ nữ bề ngoài xinh đẹp đang đi về phía mình.

Mỹ nữ rất cẩn thận, dáng vẻ thờ ơ, âm thầm ném một tờ giấy nhỏ lên cạnh bàn, sau đó xoay người rời đi ngay.

"Hả? ??"

Mặt Trần Minh đầy dấu chấm hỏi.

Chuyện gì vậy?

Hắn tò mò, vội vàng cầm tờ giấy nhỏ, mở ra xem.

Trên đó lại viết số phòng.

"Lên phòng 2301, lầu hai tìm ta."

"Chuyện này..."

Nếu là trước đó, khẳng định Trần Minh âm thầm mừng rỡ, cảm thấy mình phong lưu phóng khoáng, chiếm được trái tim người đẹp, gặp phải vận đào hoa.

Nhưng hôm nay hắn nhìn bóng lưng thướt tha mềm mại, tràn ngập sức hấp dẫn của cô gái.

"Yêu quái... Nhất định là yêu quái! Thèm muốn thân thể của ta..."

"Thật sự coi ta không có chút năng lực phân biệt gì sao? Không phải ai ta cũng mê đâu!"

"..."

Đám người Tôn Vũ Hàng bên cạnh đương nhiên đều chú ý tới chi tiết này.

"Chú Trần, có người đẹp gửi giấy cho ngươi à?"

"Ừ."

Tròng mắt Trần Minh đảo quanh, thầm nghĩ vì chuyện ký sinh quái, thằng ranh Vũ Hàng này đã trào phúng mình nhiều rồi.

Tốt nhất để cho hắn cũng mắc mưu, xem hắn ngượng ngùng đi.

"Hàng à, cô gái vừa rồi có đẹp không?"

"Rất đẹp đó!"

"Về sau đừng nói chú không tốt nhé. Lần này chú nhường cơ hội cho ngươi đó."

Trần Minh nhét tờ giấy vào trong tay hắn.

Tôn Vũ Hàng nghi hoặc mở ra, đọc nội dung bên trong, mặt lộ vẻ suy tư.

Trần Minh thấy thế, mặt mày hớn hở nói.

"Đi thôi. Người ta đã mở sẵn cửa phòng cho ngươi rồi đấy."

"À... Cũng được."

Tôn Vũ Hàng gật đầu, đứng dậy đi về phía cầu thang tầng hai.

Trần Minh thấy thế, mặt hơi kinh ngạc.

Thằng nhóc này... Đi thật à?

Nhưng hắn cũng không hề lo lắng lắm. Bởi vì dù cô gái kia là quỷ hút máu, với thực lực hiện giờ của Tôn Vũ Hàng vẫn hoàn toàn có thể tự bảo vệ bản thân.

"Để cho thanh niên rút ra bài học đi. Xem sau này còn dám cười chế nhạo ta nữa không?"

...

Một lát sau, bọn họ đều đã ăn no uống đi, quét sạch thức ăn trên bàn.

Bụng Tôn Tiểu Cường gồ lên, nằm ườn ra trên ghế xỉa răng.

"Thoải mái.... ợ!"

Đám người Trình Lạc Y liếc hắn. Người ở hoàn cảnh mạt thế mà có thể béo lên cũng không nhiều, chắc chỉ có Tôn Tiểu Cường này.

Mặc dù đường xa mệt mỏi, một đường chinh chiến nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc ăn uống của hắn, khuôn mặt tròn hơn trước kia nhiều.

Đây có lẽ là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc trong truyền thuyết...

Một lát sau, ông bác kia thấy bọn họ ăn xong, mặt mỉm cười, chậm rãi đi tới.

"Các vị đồng hương. Thanh toán nhé."

Đám người Trần Minh quay đầu lại, thấy trên khuôn mặt tiều tụy đầy nếp nhăn đang mang vẻ tươi cười kia lại lộ vẻ âm trầm cực kỳ.

Người này là một con quỷ hút máu.

Lâm Đông thuận miệng hỏi.

"Tính thế nào?"

"Không nhiều lắm. Bữa ăn này tổng cộng giá một viên tinh hạch cấp A."

Ông lão vẫn mỉm cười như trước.

Nhưng đám người Trần Minh trợn trừng mắt, đã không còn để ý lão là sinh vật gì nữa.

"Chỉ chút đồ ăn này mà ngươi đòi tinh hạch cấp A? Ngươi không biết giá trị của tinh hạch cấp A sao? Sao không đi cướp đi?"

"Đương nhiên là ta biết."

Mặt lão gia không đổi sắc, dường như đã sớm biết bọn họ sẽ phản ứng như vậy.

Ở giai đoạn mạt thế hiện tại, cấp S đã có thể xưng bá chủ một phương, cấp A vẫn là sức chiến đấu hạch tâm. Tổng thể mà nói, tinh hạch cấp đó vẫn rất hiếm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay