Chương 711:
Đương nhiên cũng có quỷ hút máu, đáy mắt thầm lóe lên vẻ hung ác.
Ừng ực!
Môi Trần Minh khô khốc, nuốt một ngụm nước bọt theo bản năng, cổ hơi cứng đờ. Bởi vì hắn không dámg nhìn lung tung khắp nơi.
"Chúng ta tiến vào rõ ràng như vậy có vẻ không ổn lắm nhỉ?"
"Có gì mà không ổn. Trấn nhỏ vùng ngoại ô mà thôi, cũng không phải trung tâm sào huyệt zombie."
Tôn Vũ Hàng nói.
"Được rồi."
Trần Minh đáp vẻ bất đắc dĩ. Thật ra nhìn từ bên ngoài, trấn nhỏ này rất bình thường. Thậm chí bên đường còn có cửa hàng, nhà hàng, tràn ngập khói lửa nhân gian.
Đi ở đây lại có cảm giác như trở lại trước ngày mạt thế.
Nhưng đáng sợ nhất là bên dưới bề ngoài bình thường này tiềm tàng vô số quái vật. Đối với người bình thường mà nói, đây hoàn toàn là một ma quật.
Ánh mắt Trần Minh quét qua, còn thấy không ít mỹ nữ, đứng bên đường phố, ăn mặc trang điểm xinh đẹp, vô cùng mát mẻ.
Các cô tóc vàng mắt xanh, mắt mũi nổi bật, phổ biến là dáng đẹp, chân dài, tràn ngập vẻ đẹp nước ngoài, khiến người ta khó dời mắt đi được.
"Hả? Các cô ấy làm gì vậy?"
"Phụ nữ đứng đường. Đằng sau là quán đèn mờ!"
Diêm Tư Viễn giải thích.
Trần Minh thuận thế nhìn theo, phát hiện kiến trúc phía sau có người đến kẻ đi, nhưng bảng hiệu đều là ngoại ngữ, hắn nhìn cũng chẳng hiểu.
"Lại còn có loại địa phương này à?"
"Ừ, vốn dĩ mở đèn ở nước ngoài là hợp pháp. Thế nào? Ngươi muốn vào thử một lần không?"
"Không, không, không! Ta không đi đâu. Chú Trần của ngươi là người nghiêm chỉnh như vậy, sao có thể đi tới loại địa phương như thế."
Trần Minh lắc đầu như trống bỏi.
Vấn đề quan trọng là ở đây có nhiều quỷ hút máu lắm, rất nhiều loại virus có khả năng lây nhiễm rất cao, chỉ không để ý một chút là trúng chiêu ngay.
Trong lòng hắn cũng thầm nhắc nhở bản thân, càng mê người càng nguy hiểm. Trên đầu chữ sắc có treo một thanh đao, cũng không thể tái phạm sai lầm trước kia.
Tôn Vũ Hàng liếc mắt nhìn hắn.
Nội tâm hắn hơi bất ngờ... Không ngờ ông chú đã nhớ kỹ rồi.
Mà đám phụ nữ đứng đường thấy bọn họ đi qua, nhao nhao cười chào hỏi, không ngừng nháy mắt ra hiệu, miệng mấp máy, nói ngôn ngữ không hiểu nổi.
Đám người Lâm Đông căn bản không phản ứng, nhìn không chớp mắt, đi thẳng qua luôn.
"Trước tiên tìm một chỗ đặt chân đã, tra xét tình hình một chút."
"Tốt!"
Đám Trình Lạc Y gật đầu nói.
Tôn Tiểu Cường đi phía sau, ánh mắt liếc một cái, dường như phát hiện ra một chỗ tốt, đưa tay chỉ, nói.
"Chúng ta đi đến đó đi!"
Ánh mắt mọi người nhìn lại, nơi đó là một ngôi nhà nhỏ hai tầng. Khác với những cửa hàng khác, bởi trên bảng hiệu lại có hai chữ Long Quốc - Nhà hàng Long Quốc.
"Xem ra là người Long Quốc mở." Diêm Tư Viễn nói.
Trần Minh hơi bất ngờ.
"Không ngờ nhỉ. Ở nơi đất khách quê người còn có thể gặp được đồng hương."
"Người Long Quốc chúng ta đã đi khắp thế giới rồi. Chuyện này là rất bình thường."
Diêm Tư Viễn nói.
"Đi vào mau đi. Bên trong nhất định có rất nhiều đồ ăn ngon."
Tôn Tiểu Cường cảm thấy không chờ nổi nữa.
Tuy nhiên nơi này đúng là rất thích hợp với bọn họ. Bởi người Long Quốc xuất hiện trong nhà hàng Long Quốc cũng không có vẻ bất thường.
Thuận tiện có thể tìm được đồng hương, hỏi tình huống nơi này một chút.
Lập tức, Lâm Đông mang theo đám người đi về phía nhà hàng Long Quốc kia...
...
Bọn họ vừa mới vào cửa đã có một ông bác tiến tới đón. Dáng người hắn gầy yếu, hai bên tóc mai hoa râm, nhưng từ đặc thù bề ngoài thì đúng là người Long Quốc.
"Chào mừng đến tiệm."
"Chào bác, chúng ta là đồng hương đấy. Chúng ta đều tới từ Long Quốc..."
Trần Minh vội vàng nói khách sáo, tâm tình cũng hơi kích động.
"Khụ!"
Tôn Vũ Hàng bên cạnh ho khẽ, vội vàng ngắt lời, cũng quay sang lườm hắn.
Vẻ tươi cười của Trần Minh cứng đờ ra. Vốn hắn phản ứng nhanh quá mức cần thiết. Mặc dù ông lão này là người Long Quốc, nhưng cũng chưa chắc đã không phải là quỷ hút máu.
Ông bác nhếch miệng, khóe mắt chồng chất nếp nhăn.
"Chào đồng hương, chào đồng hương. Ra ngoài cần quan tâm nhiều hơn. Mọi người cứ ngồi thoải mái đi."
"Vâng..."
Trần Minh gật gật đầu.
Bọn họ tìm một bàn ngồi xuống luôn, ánh mắt đảo quanh, phát hiện trong nhà hàng có không ít người. Ngoài ông bác kia ra thì tất cả đều là người nước ngoài, cũng không thấy một "đồng hương" nào khác.
Trần Minh lấm lét quan sát, hạ giọng tới mức thấp nhất, hỏi.
"Vừa rồi ông lão đó là người hay quỷ?"
"Quỷ."
Lâm Đông chỉ phun ra một chữ. Bởi vì hắn không phát hiện ra khí tức nhân loại trên người đối phương.
"Hít..."
Trần Minh hít sâu một hơi, thầm nghĩ bản thân mình đã lại suýt bị lừa rồi.
Thật đúng là làm người ta khó lòng đề phòng được.
Xem ra không chỉ phải cẩn thận mỹ nữ, kể cả một ông lão cũng cần chú ý...
"Ôi, tôi đi lấy đồ ăn."
Tôn Tiểu Cường cũng mặc kệ, cầm hai khay cơm đi về phía quầy cơm.
Hàng cơm này theo kiểu tự phục vụ, không khác gì buffet. Thức ăn đều được cho vào trong những khay lớn, muốn ăn gì thì tự ra lấy.
"Có... Có thể ăn không vậy?"
Trần Minh lẩm bẩm.
Ánh mắt Lâm Đông quan sát, phát hiện toàn bộ khách hàng ở đây đều là nhân loại. Dù sao quỷ hút máu chỉ thích thịt tươi máu tươi, cho nên cũng sẽ không đến nơi này.
Tính tiền ăn cũng không phải dùng tiền mặt mà là não đan hoặc tinh hạch.