Chương 709:
"Sau này gọi ngươi là Tiểu Nhị Hắc đi."
"Ặc..."
Sắc mặt Thi Vương cứng đờ, tâm tình vốn cảm động lúc này hóa thành hư ảo, mặt đính đầy dấu chấm hỏi đen kịt.
Tiểu Nhị Hắc... là cái quỷ gì?
"Thế nào? Không thích à?" Lâm Đông hỏi.
"Không... Ta rất thích."
Thi Vương da đen gật đầu cứng đờ.
"Ừ, vậy là tốt rồi."
Lâm Đông nói vẻ hài lòng.
Thế là hắn đã thu được tên đàn em đầu tiên từ khi đến đảo này, tên là Tiểu Nhị Hắc, Ble!
...
Chẳng qua tên đàn em này quả thật quá nghèo đói.
Thậm chí trên người một số zombie tinh nhuệ cũng xuất hiện dấu hiệu mục nát rồi.
Nguyên nhân là do lâu ngày không có máu thịt ăn.
Lâm Đông vẫn dùng thủ đoạn quen thuộc, đầu tiên uy hiếp, sau đó dụ dỗ, tát một cái, lại cho một quả táo ngọt.
Thế là hắn phất tay, ném ra máu thịt chồng chất như núi nhỏ, trong đó có thi thể nhân loại, có nhện biến dị, trộn lẫn với một số bình máu tươi, thậm chí không ít tinh hạch cấp B.
"Ôi chúa ơi!"
Tiểu Nhị Hắc đã bao giờ gặp được bữa tiệc phong phú như vậy, lúc này nước miếng chảy ròng ròng, ức chế không nổi xúc động khát máu, mang một đám đàn em nhao nhao nhào về phía trước.
Bọn chúng gặm ăn máu thịt, uống máu, tiếng xé rách, tiếng nhai nuốt vang lên không ngừng. Trong rừng lại hiện lên hình ảnh zombie ăn uống.
Đám người Trần Minh nhìn mà ê răng.
Mặc dù đã gặp qua không ít chuyện, nhưng trong lòng bọn họ vẫn hơi kiêng dè.
Ánh mắt Đường Tinh Vãn nhìn chằm chằm vào cảnh này.
"Đây là quỹ tích phát triển để zombie nổi lên sao?"
Trong rừng, sương mù bao phủ, lại hình thành một thế lực zombie mới.
Bọn họ không còn kiêng dè quỷ hút máu, không còn là đám cừu non bị vây quét, phải ẩn nấp xung quanh, mà lúc này đã sắp hóa thân thành bộ máy chiến tranh tàn sát khắp hòn đảo này!
"Trong lãnh địa của Monroe có bao nhiêu thi triều?"
Chờ Tiểu Nhị Hắc ăn uống no nê xong, Lâm Đông hỏi thẳng.
Hiện giờ Tiểu Nhị Hắc đã vô cùng cung kính với hắn.
"Lão đại, trong sào huyệt thành phố của bọn chúng, số lượng quỷ hút máu đạt tới một trăm ngàn."
"Vậy đúng là không ít."
Lâm Đông âm thầm tự nhủ. Hiện giờ zombie thuần chủng trên đảo này quá ít, phần lớn bị virus biến chủng lây nhiễm. Xem ra đối đầu trực tiếp với Monroe quả thật cũng hơi nguy hiểm.
Trần Minh và Diêm Tư Viễn bên cạnh thì thầm.
"Nếu mang được thi triều Giang Bắc đến thì tốt. Một phút là quét sạch hết trở ngại."
"Nói nhảm. Thế còn cần ngươi nói à? Mấu chốt là thi triều mấy trăm vạn quân nói tới là tới được à?"
"Ừ, vấn đề hiện giờ là... Phép vua thua lệ làng!"
"..."
Thi Vương da đen nói tiếp.
"Hơn nữa Monroe cũng không phải là điểm cuối của đám quỷ hút máu này. Hắn còn có một cấp trên."
"Cái gì?"
Đám người Diêm Tư Viễn kinh hãi, đều lộ vẻ không thể tưởng tượng nổi.
"Monroe không phải là bá chủ cấp SS sao? Sao hắn còn có cấp trên? ??"
"Ừ, đúng vậy. Bởi vì cấp trên kia đã từng đến hòn đảo này, hơn nữa dựa vào sức mạnh của bản thân, thay đổi cục diện toàn bộ hòn đảo, biến thành trại nuôi quỷ hút máu."
"Nếu nói như vậy, là hắn mang virus đột biến tới à?"
Trong nháy mắt, đám người Diêm Tư Viễn nghĩ tới điều gì.
"Đúng vậy."
Tiểu Nhị Hắc gật đầu, vô cùng tin tưởng.
"Trước khi cấp trên kia tới, quả thật trên đảo không có virus đột biến."
Nhóm Diêm Tư Viễn nhìn nhau, nội tâm rất lâu không cách nào bình tĩnh lại được. Monroe thống trị một trăm ngàn quỷ hút máu, có thể nói là bá chủ tuyệt đối trên đảo.
Cấp trên của hắn... Khó có thể tưởng tượng sẽ khủng bố đến đâu.
"Vậy cuối cùng cấp trên của Monroe là ai?"
"Huyết hồng bá tước."
Tiểu Nhị Hắc chậm rãi phun ra bốn chữ.
Dứt lời, không khí yên tĩnh lại trong nháy mắt. Danh hiệu Huyết hồng bá tước này tràn ngập cảm giác áp bách, chính là quỷ thi đầu tiên được ghi lại trong Hồ sơ quỷ thi.
Trong công ty Tek, người ta gọi hắn là thủ lĩnh của quỷ thi.
Có thể nói là tồn tại khó giải nhất.
"Hắn nói gì đó?" Trần Minh tò mò hỏi.
"Quỷ thi, Huyết hồng bá tước, được xưng là Thi Vương mạnh mẽ nhất, thế lực trải khắp toàn bộ Địa Cầu."
Bởi ban đầu Diêm Tư Viễn là nhân viên của công ty Tek, sau đó mới đi tới nơi trú ẩn, cho nên cũng khá hiểu chuyện này. Hắn biết rõ sự khủng bố của Huyết hồng bá tước, là tồn tại có thể đối địch với cả trụ sở chính của công ty Tek.
Trần Minh hỏi tiếp.
"Nếu mạnh như vậy, tại sao ở Long Quốc chưa nghe nói bao giờ?"
"Có thể chưa tới thời gian. Theo mạt thế phát triển, sớm muộn gì hắn cũng phải ra tay với Long Quốc chúng ta. Có lẽ... Đã sớm ra tay rồi, chỉ là ẩn nấp trong chỗ tối nên chúng ta còn chưa phát hiện thôi."
Ánh mắt Diêm Tư Viễn lộ vẻ trầm tư, nói.
Trần Minh nghe thế cũng kiêng dè. Tuy rằng nơi trú ẩn phát triển không tệ, cuộc sống rất yên bình nhưng dù sao đây cũng là mạt thế, sinh tồn đã là một loại xa xỉ.
Nơi trú ẩn so sánh với Thi Vương hàng đầu, nhỏ bé giống như một con kiến vậy.
Chẳng may bọn họ ra tay với Long Quốc, tùy tiện đánh lén cũng đã là tai ương ngập đầu với nhân loại rồi.
Lâm Đông yên lặng tự hỏi. Thăm dò theo mạch của quỷ hút máu, dường như hắn lại phát hiện ra một quái vật khổng lồ.