Chương 708:
Cuộc sống nghèo khó, phải tính toán chi li.
Thiếu máu thịt có thể cướp được. Nhưng thi triều muốn phát triển lớn mạnh thì cần thêm nhiều chiến sĩ zombie.
Đây cũng chính là nguyên nhân hắn không chủ động công kích. Tốt nhất là có thể bắt được không tổn hại gì, nếu không bị bỏ mạng một con zombie đàn em thôi cũng khiến hắn đau như cắt thịt.
Đám người Trình Lạc Y không hiểu hắn nói gì, ánh mắt lấp lánh đánh giá xung quanh, quan sát đám zombie "chính tông" này.
Thi Vương da đen thấy trạng thái của bọn họ, mơ hồ cảm thấy quái lạ.
Mấy tên nhân loại này bị đại quân zombie hơn ngàn tên vây quanh, vậy mà hoàn toàn không hề sợ hãi, ngược lại giống như chả có việc gì vậy.
"Các người nhìn gì thế?"
"Không tệ. Gọi hết toàn bộ quân của ngươi tới đâu."
Lâm Đông ngắm nhìn một vòng, phát hiện ra số lượng tinh nhuệ ở bên cạnh chừng bốn trăm tên. Nếu tính theo thi triều ngàn quân đang triển khai, tỷ lệ đã vượt một phần ba rồi, phải nói là vô cùng ưu tú.
"Hả? ?? ?"
Thi Vương zombie da đen ngẩn ra. Toàn quân gì chứ? Cái gì là toàn quân. Đây đã là toàn quân của mình rồi.
Lâm Đông thấy vẻ mặt hắn, thầm đoán ra điều gì, không nén nổi lộ vẻ thất vọng.
"Tổng cộng chỉ có thể này thôi à? Cũng quá ít hả?"
"Ngươi..."
Thi Vương zombie da đen vô cùng tức giận. Bị mình bao vây, không ngờ còn chê ít, thật sự quá ra vẻ. Thi Vương tỏa ra khí thế hung ác, đã chuẩn bị công kích.
Hắn là một Thi Vương dị hóa xương cốt hệ lực lượng, thực lực cấp A+. Chỉ nghe tay hắn rung động răng rắc, lại có một mũi đao xương rất dài sinh ra, vô cùng sắc bén.
Thân hình hắn nhào tới, vung vẩy chém về phía Lâm Đông.
"Grào."
Đám zombie đàn em bên cạnh cũng phát ra tiếng rống giận rung trời, trong nháy mắt trở nên điên cuồng, tiến bước theo Thi Vương, vọt về hướng đám nhân loại trước mặt.
Một trận chiến đấu hết sức căng thẳng sắp xảy ra.
Nhưng một giây sau, Lâm Đông hành động, thi vực mở rộng ra. Áp lực khủng bố tuyệt luân bao phủ đám zombie.
Cảnh tượng vốn xao động bị dừng lại trong nháy mắt, giống như cả không khí cũng đọng lại vậy.
Thân thể đám zombie kia cứng đờ ra, giống như bị cả quả núi lớn đè lên. Vốn đang muốn phấn khởi giết chóc, tất cả biến thành tín hiệu cầu cứu.
"Lão đại... Ta không chịu nổi nữa!"
"Đây là năng lực gì thế."
"Hắn căn bản không phải là nhân loại!"
"..."
Biến cố đột ngột này khiến bọn chúng vô cùng sợ hãi.
Mặt đám zombie lộ vẻ đau đớn, kêu rên thành tiếng, sau đó lần lượt ngã xuống.
Thi Vương zombie da đen dựa vào lực lượng cường hóa và bộ xương biến dị cực kỳ cứng rắn, lúc này cũng tạm thời miễn cưỡng chống đỡ được. Tuy nhiên nội tâm hắn lại sợ hãi vạn phần.
Hắn cảm nhận được uy áp Thi Vương trên người Lâm Đông, linh hồn cũng không kìm được run rẩy.
Quay đầu lại quan sát đám đàn em, phát hiện ra đám zombie cấp thấp, thực lực yếu giờ thân thể run rẩy, ngã xuống đất như bùn nhão.
Vốn mình đã khan hiếm đàn em rồi, giờ giảm quân số không ngừng, trong lòng hắn đang nhỏ máu.
"Ngươi... Các ngươi không phải nhân loại chạy trốn khỏi thị trấn?"
"Trốn?"
Diêm Tư Viễn nhìn trái nhìn phải, cũng cảm thấy kinh ngạc.
"Trốn cái gì mà trốn? Toàn bộ gia tộc quỷ hút máu đã bị đại ca ta giết sạch rồi."
"Cái gì?"
Thi Vương da đen càng hoảng sợ hơn. Vốn tấn công thành trấn là ước mơ tha thiết của hắn. Nhưng quỷ hút máu bên trong vẫn luôn là trở ngại mà hắn không thể vượt qua. Nhưng hôm nay lại bị Thi Vương trước mắt giết sạch rồi.
Có thể thấy được thực lực của hắn mạnh mẽ tới cỡ nào.
"Chính mình... Rốt cục đã chặn thứ gì vậy?"
Thi Vương da đen rơi vào sự hoài nghi sâu sắc, thấy đám đàn em zombie cấp thấp xung quanh ngã xuống không ngừng.
Chắc hắn diệt cả thi triều cũng rất dễ dàng.
"Đừng giết nữa! Ta đầu hàng... Ta nguyện thần phục ngươi!"
...
Phát hiện mình không địch lại, Thi Vương da đen cầu xin tha thứ ngay.
"Ừ..."
Lâm Đông gật gật đầu, thu hồi thi vực.
Chủ yếu hắn cảm thấy zombie cấp thấp cũng chẳng có tác dụng gì, loại bỏ "tạp chất" giúp bọn họ.
Lực lượng thi vực đáng sợ cuối cùng rút đi như thủy triều.
Hai đầu gối Thi Vương da đen mềm nhũn ra, quỳ phịch xuống đất. Vừa rồi mới chỉ là hơi chống cự đã tiêu hao phân nửa thể lực của hắn.
Mà các zombie khác cung vậy, giống như cà tím bị sương táp, tất cả đều ỉu xìu hẳn, ánh mắt nhìn Lâm Đông tràn ngập sợ hãi.
Lâm Đông nhìn từ trên cao xuống, hạ mắt đánh giá Thi Vương da đen, thấy hình tượng này của hắn ngược lại hơi giống lúc mới gặp Tiểu Hắc.
Cũng làn da đen kịt, cũng mang anh em nghèo đi đánh du kích, còn không có lãnh địa cố định, cuộc sống nghèo đói mười phần.
"Ngươi tên là gì?" Lâm Đông hỏi.
"Ta... Ta tên là Ble!"
Zombie da đen ngước mắt lên, khai báo thành thật.
"Ble?"
Lâm Đông hơi suy tư, cảm thấy cái tên này không ổn lắm, hơi không hợp với khí chất sào huyệt zombie của mình.
"Ta sửa lại tên cho ngươi đi."
"Vâng vâng vâng!"
Thi Vương da đen vội vàng vâng dạ. Đổi tên giúp mình có thể tính là một loại đồng ý, nói rõ sẽ không giết mình.
Đột nhiên hắn cảm thấy lão đại mới này có vẻ rất hiền hòa, tương đối dễ nói chuyện, nội tâm lại còn mơ hồ cảm động.
Lâm Đông xoa cằm suy tư một hồi.