Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 698

Chương 698:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 698:

Trần Minh hơi không cam lòng.

"Sao nào? Coi chú Trần của ngươi không có năng lực phân biệt à? Lần này tới trấn nhỏ, ta sẽ không trúng chiêu đâu."

"À, thật ra không phải ngươi không có năng lực phân biệt."

Tôn Vũ Hàng cũng rất đồng tình với việc này.

Ngô Đản liên tục phối hợp.

"Đúng đúng đúng! Chú Trần tìm chuẩn lắm."

"Hả? Các ngươi..."

Trần Minh không biết nói gì. Sao hai người này một xướng một họa, nhất là Ngô Đản kia, nửa nạc nửa mỡ.

Tuy nhiên lúc này hai anh em Rhodes đang rối bời. Thảo nào không có quái vật tấn công trấn nhỏ. Bởi vốn nơi này là một sào huyệt zombie.

Mà bọn họ sống mấy tháng nay còn không tự biết, ngẫm lại đã thấy đáng sợ.

"Chúng ta thừa dịp này mau trốn đi! Nơi này thật sự quá nguy hiểm!"

Rhodes vội đề nghị.

Diêm Tư Viễn lắc đầu.

"Không vội. Hiện tại còn chưa phải lúc rời đi."

"Còn không vội à? Chúng ta giết quái vật ở đây, đêm nay còn dễ nói, chừng tới sáng sớm mai sẽ bị trấn trưởng phát hiện!"

Giọng Rhodes hoảng hốt.

Diêm Tư Viễn vẫn trấn định như trước, trầm ngâm một lúc rồi nói.

"Có khả năng... Trấn trưởng không sống nổi đến sáng mai thì sao?"

"Hả?"

Hai anh em Rhodes há hốc mồm, rõ ràng ngầm hiểu ý của hắn.

......

Lúc này bóng đêm đã giáng xuống. Trên bầu trời vẫn dày đặc mây đen, khiến trời đất càng đen tối.

Mọi người trong trấn nhỏ đều đóng chặt cửa phòng, tắt đèn, hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch.

Chỉ có gió đêm gào thét, thổi qua đường phố, phát ra tiếng khóc u u.

Trời tới gió rít, đêm giết người!

Đây nhất định là một đêm giết chóc.

Đám người Trần Minh đều cảm thấy, bắt đầu từ khi hạ cánh xuống đảo đến giờ vẫn chưa bình yên lúc nào. Đầu tiên là rơi vào rừng rậm, lọt vào tập kích của thú biến dị.

Vất vả đi ra được lại tiến vào sào huyệt zombie.

Nhưng tất cả những thứ này đều chỉ là một góc của đảo nhỏ. Những nơi khác có gì vẫn còn là dấu chấm hỏi.

Bởi vậy có thể thấy, đảo này rất nguy hiểm.

Nếu không phải thực lực của đội ngũ mạnh mẽ, chắc đã toi mạng sớm rồi...

"Ta ra ngoài xem trước." Lâm Đông nói.

"Ừ, chúng ta đợi tín hiệu của ngươi."

Trình Lạc Y gật đầu.

Lập tức, bóng dáng Lâm Đông nhạt dần, biến mất tại chỗ.

Rhodes thấy thế, mặt càng ngẩn ra, cảm thấy loại năng lực này của hắn quá quỷ dị. Hơn nữa trải qua trận giết chóc vừa rồi, hắn cũng hiểu được một việc, đó chính là không cần mổ bụng cũng có thể lấy trứng ra kiểu gì...

...

Lâm Đông lợi dụng năng lực của thi vực đi ra khỏi phòng, tới đường phố bên ngoài, lặng lẽ không một tiếng động.

Gió đêm lạnh lẽo ẩm ướt thổi qua, mang tới chút cảm giác mát mẻ.

Ánh mắt hắn quét nhìn bốn phía. Kiến trúc xung quanh tuy rằng đen kịt nhưng tràn ngập mùi máu tươi. Hiển nhiên có rất nhiều người đang lấy máu trong nhà, coi như dâng tế phẩm lên.

Ở đường phố cách đó không xa có bóng hai gã vệ binh đang lang thang. Vốn bọn chúng chính là quái vật zombie, cho nên thời điểm ban đêm lại càng phấn khởi hơn ban ngày.

Hai người cũng rất cố gắng, thu bình máu trước "lồng gà" sau đó đi từng nhà một.

Lâm Đông đi ngay sau bọn chúng.

Hắn định xem bọn chúng đem "lương thực" đi đâu, mình sẽ tới hỗ trợ.

Chắc ngoài máu ra thì còn có không ít tinh hạch. Hiện giờ quy mô tài sản của Lâm Đông rất lớn, tiêu hao cũng lớn.

Sau khi đánh hạ trụ sở tổng công ty Tek, hắn đã thu được gần chục ngàn khẩu súng tinh hạch. Thử nghĩ xem nếu khai hỏa toàn diện, tinh hạch tiêu tốn một giây sẽ tính theo con số hàng ngàn.

Hai tên vệ binh kia bị Lâm Đông theo đuôi, đương nhiên không hề phát hiện ra, thậm chí vẫn cười nói như thường.

"Đám nhân loại này bị chúng ta hút khô rồi, còn cảm thấy thật hạnh phúc."

"Ừ, cho dù bọn chúng biết thì có thể làm gì? Cũng không cách nào thay đổi sự thật, chỉ càng tăng phiền não mà thôi!"

"Chắc đây là càng tỉnh táo càng đau khổ nhỉ. Ha ha ha ha!"

"..."

Bởi hai người là quái vật zombie, mượn sóng điện não trao đổi, cho nên Lâm Đông hoàn toàn có thể nghe hiểu đối thoại của bọn chúng.

Một kẻ trong đó nói.

"Đúng rồi! Hôm nay có mấy người Long Quốc tới trấn đấy!"

"À? Tới từ đâu cơ?"

"Không biết nữa...."

Tên vệ binh lắc lắc đầu, nói tiếp: "Nhìn bọn chúng trang bị đầy đủ, hình như rất giàu có, hơn nữa thực lực cũng không yếu, chắc không sống lâu được nữa."

"Ừ... Vậy thì chúng ta nên cướp đoạt chúng sớm thôi!"

Một tên vệ binh khác nói.

Bởi vì trong trấn này không cho pháp nhân loại có thực lực mạnh mẽ xuất hiện. Chỉ cần có người thăng cấp lên cấp A thì sẽ bị giết ngay.

Giống như lợn béo phải xuất chuồng vậy.

Đó cũng là thủ đoạn chủ yếu "thu lợi" của bọn chúng. Mỗi bình máu nhận thêm chỉ là đồ ăn vặt mà thôi.

Hai vệ binh vừa bàn tán, vừa đi một lúc lâu, cuối cùng cũng dừng chân.

Bởi phía trước xuất hiện một tòa lâu đài cổ, cao chừng hai mươi tầng, đầy phong cách châu âu thời trung cổ, giống như một con thú khổng lồ đang nằm ở đó.

Hơn nữa bề ngoài kiến trúc huy hoàng tráng lệ, trang trí xa hoa, giống như một cung điện, vô cùng đẹp mắt, hình thành đối lập chói mắt với thị trấn như chuồng gà kia.

Ánh mắt Lâm Đông quét qua, đoán đây là nơi trấn trưởng ở. Chắc có không ít thứ tốt rồi...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay